Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2009

các bài đã đăng trên Yahoo 360

Entry for April 05, 2009 - Tại sao người ta sợ bị chụp mũ là CS?
Tội Chụp Mũ
Thursday, April 02, 2009





LTS: Ở các nơi trên thế giới, nhất là ở Mỹ, người ta sợ bị gọi là CS thì đã đành, nhưng tại ngay chính "hang ổ CS CHXHCNVN" (Cống Hộp Xình Hôi Cần Nạo Vét Ngay), trừ trong các cuộc hội họp, lễ lạt, còn ngoài ra trong giao dịch ngoài xã hội, mấy tay đảng viên cũng không dám vỗ ngực xưng tên, lại tìm cách che dấu "tư cách đảng viên" của mình. Tại sao thế? Bài viết sau đây trả lời phần nào câu hỏi đó.


Tùy theo điều kiện sống, tùy theo phong tục tập quán, mỗi quốc gia có một hệ thống luật pháp riêng. Tuy vậy do tính thống nhất giữa dân tộc tính và nhân loại toàn tính, xã hội quốc tế có những nguyên tắc pháp lý căn bản chung. Một trong những nguyên tắc kia là nguyên tắc “Vô luật bất thành tội.” Ðiều này có nghĩa là: Không người nào có thể bị trừng phạt vì lý do đương sự đã làm một việc mà việc đó không bị hình luật ngăn cấm. Xưa kia hình luật nước Pháp chỉ trừng phạt các tội: trộm, cướp, lường gạt... mà quên không qui định tội “ăn không trả tiền”. Vì vậy hồi bấy giờ tòa án Pháp quốc bị buộc phải tha bổng những người ăn quịt. Mãi cho đến khi luật phạt tội ăn quịt ra đời, thời kỳ vàng son của những kẻ ăn quịt mới chấm dứt. Bây giờ chúng ta thử đặt vấn đề: Tại Hoa Kỳ, phải chăng hình luật có liệt kê tội “Phỉ báng một người bằng cách “chụp mũ” người đó là Cộng Sản”? Câu trả lời nằm trong các tin tức sau đây:

Báo Người Việt số phát hành ngày 20/03/2009 cho biết: Năm 2006, Hội Ðồng Giáo Dục Học Khu Westminster, thông qua thủ tục đầu phiếu đã quyết định mướn Tiến Sĩ Lâm Kim Oanh làm tổng quản trị học khu. Thế nhưng, chỉ vài ngày sau đó, chính Hội Ðồng Học Khu lại biểu quyết thâu hồi quyết định của họ trước đó. Hỏi ra mới biết: Sở dĩ học khu có hành động xoay chiều như vừa kể là vì ông Cao Sinh Cường đã bảo với học khu rằng Tiến Sĩ Lâm Kim Oanh là Cộng Sản. Vì vậy giáo sư Lâm Kim Oanh vào đơn kiện ông Cao Sinh Cường trước tòa Thượng Thẩm California về tội phỉ báng. Sự thiệt hại của GS Lâm Kim Oanh trong trường hợp này là đương sự bị mất chức vụ tổng quản trị học khu.

Vẫn theo báo Người Việt, sau khi đọc hồ sơ Lâm Kim Oanh kiện Cao Sinh Cường, Chánh Án Charles Margines nêu ý kiến: “Ðã có bằng chứng đủ mạnh cho thấy sự việc ông Cao Sinh Cường phỉ báng bà Kim Oanh bằng cách “chụp mũ” bà Kim Oanh là Cộng Sản với ý định làm mất uy tính của đương đơn.” Tòa Thượng Thẩm California có thể ra phán quyết về vụ Kim Oanh kiện Cao Sinh Cường trong vài tháng tới.

Mặt khác, năm 2003 tòa án Denver, tiểu bang Colorado tuyên phạt những người đã chụp mũ Cộng Sản cho ông Hồ Ngộ và hai người con của ông này. Bị cáo phải trả cho các nạn nhân số tiền bồi thường thiệt hại lên tới 4 triệu 8 trăm ngàn Mỹ kim.

Năm 2007, ông Phạm Tuân chủ chợ Capital Market tại Saint Paul, Minnesota bị chụp mũ cộng sản. Tòa án liên hệ đã ra lệnh cho các bị cáo phải bồi thường cho nạn nhân 693 ngàn Mỹ kim tiền thiệt hại.

Ðời sống thiên biến vạn hóa, muôn hình vạn trạng. Vì vậy, không phải lúc nào hình luật cũng có khả năng mô tả đầy đủ và rõ ràng tất các loại tội phạm. Rất nhiều khi tòa án phân vân trong việc xác định tội danh cho một tội phạm. Giải quyết phân vân vừa kể, tức là tòa án tuyên phán một bản án có tính tiền lệ, gọi tắt là án lệ. Án lệ có tác dụng giúp các tòa án về sau giải quyết những vụ án tương tự bằng cách đi theo con đường mà án lệ đầu tiên đã mở ra.

Trở lại với câu chuyện chụp mũ Cộng Sản. Các ý kiến và phán quyết của tòa án thuộc các tiểu bang California, Colorado, Minnesota đã dẫn đến án lệ rằng một người bị xem là phạm tội phỉ báng khi chụp mũ Cộng Sản cho người khác. Mang “án lệ phạt tội chụp mũ” đặt cạnh nghị quyết 36 của Hà nội, chúng ta nên nghĩ gì và làm gì? Như mọi người đã biết nghị quyết 36 có mục tiêu: Xâm nhập cộng đồng Việt Nam hải ngoại, gây chia rẽ, vô hiệu hóa mọi hoạt động cộng đồng, lôi kéo thành viên của cộng đồng phục vụ chế độ Hà Nội. Làm thế nào để cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ vừa có thể khóa chặt tay chân nghị quyết 36 vừa không bị phiền nhiễu bởi “Án lệ phạt tội chụp mũ CS”? Thưa rằng: Có ba trận địa đang chờ đón những người chống độc tài Hà Nội.

Trận địa thứ nhất:

Chống nghị quyết 36 chúng ta không thể không tố giác những tay CSVN đang nằm vùng trên đất Mỹ để thực hiện vô số hành động phi pháp. Muốn cho công việc tố giác đạt hiệu quả cao, chiến sĩ đấu tranh cần nghiêm khắc tôn trọng các nguyên tắc sau đây:

1) Ðừng bao giờ tìm cách tố cáo một người là CS chỉ vì lý do tư thù, lý do cạnh tranh nghề nghiệp hay chính trị.

2) Hãy tố cáo có kèm theo nhân chứng hay vật chứng những lời nói và việc làm của một người có chủ đích tuyên truyền hay tán trợ chế độ Hà Nội. Những tố cáo này cần cụ thể và chính xác. Nghe lời tố cáo, người nghe tự kết luận người bị tố cáo đích thực là CS. Tuyệt đối không bao giờ tố cáo trắng trợn và vô tội vạ kiểu: “Nguyễn Văn X, Trần Văn Y là Cộng Sản”. Tiếng Việt rất phong phú, người Việt rất thông minh, chỉ cần một vài chi tiết thật chính xác, người nghe có thể hiểu ý của người nói 100%, không cần phải sát phạt, thẳng thừng với nhau. Vì vậy, hãy nói thật rõ và thật cụ thể với ghi chú: Không tố cáo trắng trợn và vô trách nhiệm. Ðó là phương pháp giúp chúng ta thực hiện quyền tự do ngôn luận mà không bị vướng vào “Án lệ phạt tội chụp mũ Cộng Sản”.

Trận địa thứ hai:

Xin nhắc lại mục tiêu trọng tâm của nghị quyết 36 là đánh phá các cộng đồng Việt Nam hải ngoại, đặc biệt là cộng đồng Việt Nam tại Mỹ. Tuyệt đa số người Việt trong cộng đồng Việt Nam ở Mỹ đều mang quốc tịch Mỹ. Vì vậy, cộng đồng Việt Nam tại Mỹ là một bộ phận không thể tách rời khỏi quốc gia Hoa Kỳ. Thi hành nghị quyết 36 bằng cách đánh phá và/hoặc gây chia rẽ cộng đồng Việt Nam tại Mỹ hiển nhiên chế độ Hà Nội đã xâm lấn vào công việc nội bộ của Hoa Kỳ một cách cực kỳ công khai và thô thiển. Sự việc này không thể nằm ngoài tầm quan sát của cơ quan an ninh Hoa Kỳ. Tuy nhiên, hệ thống pháp luật của bất kỳ quốc gia nào cũng dành cho ngành công tố quyền tùy nghi truy tố. Quyền này hàm ý rằng đứng trước một hay nhiều tội phạm xảy ra với đầy đủ bằng chứng, cơ quan công tố được quyền tùy nghi: hoặc truy tố, hoặc “án binh bất động”. Tình trạng án binh bất động kia có thể diễn ra bởi nhiều lý do: ổn định xã hội, chính trị quốc tế, vụ án cần mở rộng hơn là những gì nó đã lộ ra v.v... Vì vậy tại Hoa Kỳ, có nhiều tội phạm kéo dài trong nhiều năm, sau đó các can phạm mới bị truy tố. Ðiều này cho thấy một tội phạm chưa bị truy tố không có nghĩa là bị can vô tội. Trong khi chờ đợi ngành công tố Mỹ ra tay bố ráp những cán bộ CS Hà Nội ngấm ngầm phá hoại cộng đồng Việt tại Mỹ, người Mỹ gốc Việt hãy mẫn cán trình báo cho cơ quan an ninh Hoa Kỳ biết rõ mọi tác vụ phạm pháp trên đất Mỹ do CS và tay chân điều động và tổ chức. Hành động như vừa kể có nghĩa là chúng ta không những chống nghị quyết 36 trong hiện tại mà còn đón đường đánh nghị quyết này trong tương lai.

Trận địa thứ ba:

Yếu tố chủ chốt của tội phỉ báng là bị can phải gán cho nạn nhân những việc làm thực sự đáng kinh tởm kiểu trộm, cướp, hiếp dâm, giết người, buôn bán ma túy... Vì vậy, khi đưa ra án lệ phạt tội chụp mũ một người là CS, tòa án Hoa Kỳ mặc nhiên đồng hóa CS là tất cả những gì chống lại xã hội văn minh, tất cả những gì làm cho bất cứ người nào bị gán cho hai chữ Cộng Sản đều cảm thấy xấu hổ sâu sắc. Sự thực, có khuynh hướng xuất hiện trong những hoàn cảnh rất bất ngờ. Bức hình chụp linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng là một tình cờ diễn tả chính xác cái gọi là tự do ngôn luận dưới chế độ Hà Nội. Án lệ phạt tội chụp mũ CS là một tình cờ cho thấy dưới mắt nhìn của tòa án Hoa Kỳ, uy tín của chế độ Hà Nội đang chìm sâu dưới dáy bùn đen. Chúng ta những người yêu chuộng tự do dân chủ hãy phổ biến sâu rộng về Việt Nam ý nghĩa nhục nhã mà án lệ phạt tội chụp mũ CS đã dành cho đảng CSVN. Sự phổ biến kia làm cho dân chúng VN thấy rõ hơn giá trị hèn kém của CSVN dưới mắt nhìn của xã hội văn minh. Những “thấy rõ hơn” vừa nói sẽ là chất xúc tác hối thúc lịch sử phải chuyển mình.

“Án lệ phạt tội chụp mũ Cộng Sản” đã mặc nhiên giúp con người nhìn ra một chân lý mới. Chân lý rằng: tiếng nói phát ra từ guồng máy tuyên truyền của chế độ độc tài, tham ô kiểu Hà Nội, hiển nhiên là tiếng nói của dối trá, của gạt gẫm. “Án lệ phạt tội chụp mũ Cộng Sản” là tiếng nói tuyệt đối phi chính trị, tuyệt đối phi tuyên truyền. Nó là tiếng nói lạnh lùng và nghiêm trang của công lý. Nó vừa là lẽ phải vừa là nhu cầu của đời sống được bật lên thành án văn. Nhờ vào sự khác biệt giữa án văn và tuyên- truyền- văn, “Án lệ phạt tội chụp mũ Cộng Sản” là một phát biểu không dè dặt rằng ngày nào chế độ Hà Nội còn tồn tại, ngày đó Việt Nam còn bị đè bẹp bên dưới tảng đá của cực kỳ phi lý.

ÐỗTháiNhiên (http://www.vietvusa.com)


Sunday April 5, 2009 - 06:11am (ICT)


Entry for April 03, 2009 - Văn hóa Tố cáo bạn Hữu

Bất cứ điều gì do triều đại nhà Hậu Hồ nói không thì phải hiểu là có, nói có thì phải hiểu là không. Ví dụ bảo có giáo dục thì là chẳng cần phải học, cứ đưa tiền cho thầy cô là có bằng cấp; Bảo có chăm lo y tế toàn dân là chuẩn bị gọi xe đem về chôn ngay; Bảo có văn hóa là tha hồ sao chép tác phẩm của người khác về làm của mình; Tự phong lãnh tụ là danh nhân văn hóa thế giới, học tập tấm gương đạo…chích của lãnh tụ; Con tố cha vợ tố chồng, coi cha ông mình không bằng một tên đao phủ; v.v…

Tố Hữu (tên gọi đầy đủ là Tố-cáo-bạn-HữuTrần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Văn Cao,… xem "Nhân văn giai phẩm") làm bài thơ này năm 1953 khi nghe tin tên đao phủ, tên đồ tể, kẻ giết người hàng loạt…chuyển sang từ trần, nghe nó ..nổi gai ốc đầy mình! Bài này mà đem đọc cho ông Solzhenitsyn nghe thì chắc ông phải “gỡ” ngay cuốn “Quần đảo ngục tù” của mình xuống, không dám công bố cho toàn thế giới biết nữa. Cũng nên “sao chép” lại ở đây, nhưng phải chối đây đẩy rằng không phải của “Sử giả” đâu nhá, mà của “sử thật” đấy, lưu..ô danh muôn thuở!

"Stalin! Stalin!"

Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin!

Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
Hỡi ôi Ông mất! Đất trời có không?
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một thương Ông thương mười(!)

Ơn này nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác một vai ơn Người(!)

“TỐ-cáo-bạn-HỮU” nếu còn sống ắt phải đọc được những dòng này: “…Buổi lễ tôn vinh 20.000 nạn nhân là các nghệ sĩ, tu sĩ và "những kẻ thù, phản động-" của chế độ Stalin bị công an cộng sản NKVD sát hại và chôn xác trong mồ tập thể vào lúc cao điểm của chiến dịch thanh trừng 1937-1938.

Các nhà sử học được các báo chí quốc tế trích dẫn lời cho rằng từ 20-40 triệu người đã bị Joseph Stalin (1879 - 1953) và bộ máy thanh trừng của nhà độc tài này giết chết trong các trại tập trung và các nhà tù thời Xô-Viết trước đây…<http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/10/071031_putinrussianmemorial.shtml>

Văn hóa dân tộc dựa vào những cái đầu “cai văn nghệ” như quan “Tố-cáo-bạn-Hữu”, dậy dỗ trẻ thơ học tập theo gương của tên sát nhân, mang ơn tên đồ tể mà cả nhân loại phải rùng mình khiếp sợ. Đó là văn hóa ư?

Chuyện kể rằng: Thấy Vit Nam ci cách hành chính, sáp nhập và thành lập các bộ ngành tùm lum tá lả, Chính ph Lào anh em cũng vi ci cách hành chính. Kết qu là thành lập thêm B Hi sản. Can mãi không được, c vn Vit Nam rt bc mình, văng tc vi bn Lào: “Chúng mày làm đéo gì có biển mà thành lập bộ hải sản?” - “Ờ thì chúng tao bt chước Vit Nam mà. Chúng mày cũng có B Văn hóa đấy thôi!”

(Trần Ta-bít ghi theo li k ca mt đ/c “lao gia truyn” tc “chuyên gia Lào”)

Nhân nào quả nấy:

“Nhất niên chi kế tại ư thụ cốc, thập niên chi kế tại ư thụ mộc, bách niên chi kế tại ư thụ nhân”- Quản Trọng (Quản Di Ngô) – Kế một năm trồng lúa, kế mười năm trồng cây, kế trăm năm trồng người.

Kẻ “đạo văn” đầu tiên là HCM khi cóp nhặt danh ngôn của các vĩ nhân trên thế giới rồi đè tên mình vào như câu nói của Quản Trọng bên trên, thành câu “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trông người”, để lòe bịp dân chúng và đám bồi thần ngu si dốt nát. Sống trong một chế độ biệt lập bưng bít thông tin từ 1954 cho đến 1975, chỉ có báo đài của đảng tuyên truyền, không hề có sách báo xưa cũ hoặc mới mẻ nào khác từ bên ngoài lọt vào. Suy cho cùng, nếu có biết là ăn cắp cũng chả ai dám nói.

Kẻ “đạo danh” đầu tiên là Hồ chí Minh khi lấy tên Nguyễn Ái Quốc là danh xưng của ba nhân vật yêu nước là Phan bội Châu, Phan văn Trường, Nguyễn thế Truyền. Ngay cái tên HCM cũng là tên của Hồ học Lãm. Năm 1940, HCM lấy luôn cái tên “VN độc lập đồng minh hội (gọi tắt là Việt Minh) do Hồ học Lãm và Nguyễn hải Thần lâp ra tại Nam Kinh-Trung Hoa vào năm 1936 nhằm đánh lừa những người yêu nước VN và cả chính quyền Trung Hoa Quốc Dân đảng, để được giúp đỡ.

“Bản án chế độ thực dân Pháp”, 1925 được cho là của Nguyễn ái Quốc viết từ năm 1921 thực ra là cóp nhặt nội dung bài “Đông Dương chính trị luận” của Phan chu Trinh (Jule Roux, bạn thân của PCT, dịch sang tiếng Pháp gửi chính phủ Pháp và toàn quyền Albert Sarraut lúc sắp qua làm toàn quyền Đông Dương)

“Ngục trung nhân ký” cũng ăn cắp của ông già họ Lý người Hoa. Jean lacouture, nhà báo thiên tả Pháp xác nhận HCM không có tư tưởng gì mới, không phải là một lý thuyết gia. Người ta từng biết có “Marxism”, Leninism”, Stalinixm”, “Titonism”, “Maoism”… nhưng chưa hề biết có “Hoism” nào cả. HCM chỉ là kẻ giỏi thực hành, một chiến thuật gia (Tactician), ứng biến mau lẹ, có tài đóng kịch, đặc biệt là rất sắt máu và tàn ác dị thường!

(Trích trong bài viết “Lại chuyện đạo đức và tư tưởng Hồ chí Minh” của ông Trần gia Phụng, 12/01/2007, Toronto-Canada).

Ngay cả tuyên ngôn độc lập đọc trước quảng trường Ba Đình ngày 02/09/1945 cũng chôm nguyên văn TNĐL của Mẽo, không sót một câu, một chữ, một dấu chấm phẩy, thêm thắt mắm muối mì chính cho thêm hương vị, tố cáo tội ác Pháp Nhật, xong lại áp dụng tội ác ấy ngặt nghèo “hơn triệu lần” (Cái gì cũng phải hơn đế quốc mới chịu!)

Con cháu sau này bắt chước đạo văn, đạo nhạc, đạo thơ, hàng giả, bằng cấp giả, tiến sỹ giả, hàng nhái…đầy dẫy thị trường XHCN.



Friday April 3, 2009 - 05:29pm (ICT)



Entry for April 03, 2009 - Nguyễn ...ác Nhân

Nguyễn…ác Nhân

Sau khi liệt kê tóm tắt tất thảy các nhân vật đầu não của nhà Hậu Hồ, người chép sử vẫn không cân đong đo đếm chính xác ai là “NGƯỜI” nhất theo tiêu chí mà bạn Đục/đúc… khao khát đi tìm. Duy nhất có ông quan Nguyễn Thiện Nhân là người được “học hành tử tế”, có gốc gác là con nhà nòi, đã từng du học ở Đức, Mẽo…mà ban đầu, “sử giả” hoặc “giả sử” định nhặt ra làm “đề tài nghiên cứu” để bình bầu làm “Người…”, thỏa mãn cho bạn Đục/ đúc… Nhưng sau khi nghiên cứu xong thì hỡi ôi, quan ta vẫn còn thiếu một vài đức tính tối thiểu mà một người bình thường cần phải có: Trung thực, dũng cảm, dám nói dám làm, dám nhận lỗi, dám xin lỗi, không quanh co cãi chầy cãi cối… Có lẽ trước khi làm quan và đã được bọn “Tư bản bóc lột” dậy dỗ thì quan ta cũng có đủ các đức tính đấy chứ chẳng phải không, nhưng từ khi được đảng và chính phủ quan tâm cất nhắc thì việc đầu tiên các quan phải học là: “làm những gì mình không nói và nói những gì mình không làm” hoặc đơn giản là: Nói một đàng, làm một nẻo” thì mới đạt “chuẩn làm quan”, quên hết những gì bọn “Tư bản bóc lột” dậy bảo, vì đó là “diễn biến hòa bình” cài đặt vào hàng ngũ! (xem tiểu sử, thành tích, việc làm…vô duyên và những tuyên bố nổi tiếng…ấm ớ của quan Nhân tại đây: "http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Thi%E1%BB%87n_Nh%C3%25".

Chỉ đơn cử một vài lời nói việc làm của quan Nhân, để…có cái mà viết tiếp:

* Nói không với việc chạy theo thành tích.Nhưng việc tiêu cực trong thì cử và việc chạy theo thành tích thì vẫn cứ nói “có”, làm gì nhau?

* Vụ Bùi minh Chí tấn công trang chủ của Bộ Giáo dục vào ngày 27/11/2006, nhưng quan Nhân đã “biết trước” nên mới có lá thư đề ngày 20/11/2007 nhan đề "Nỗi đau của tôi trong ngày 20-11-2006", nội dung phê phán việc làm của Chí và giao cho các cấp thẩm quyền quyết định mức xử lý trừng phạt. Thánh thế! Vụ này phải hỏi quan “Hợp đạo ný & nguyên ný”- ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà lị! Quản ný thế đếch nào mà một học sinh có thể bẻ khóa vào tận hang ổ truy tìm tài liệu và sửa đổi ba cái mớ văn bản thành tích ấm a ấm ớ chết tiệt! Đúng ra phải khen thưởng Bùi minh Chí vì đã có công phát hiện sự “lơ là mất cảnh giác” của bọn gác gian “thành trì XHCN” và đem chúng ra mà đọp vài phát, cho chúng về chầu cụ Chí! Bill Gates mà gặp Chí thì mừng phải biết, cứ là cấp học bổng cho ngay sang Mẽo nuôi ăn học suốt đời, chứ không chỉ “làm từ thiện” mươi cái học bổng, mỗi cái 1000 đo-lơ như hôm nào. Thằng cha Bìu-Gà-Tè này kiết xác, công lao các quan ta trải thảm đỏ đón rước linh đình từ sân bay về hội trường, dậy dỗ có vài tiếng đồng hồ, đi thăm thú một vài nơi, hứa hẹn ký kết đào tạo v.v… rút cục chẳng có gì, các quan ngóng cổ chờ đợi mãi! Bọn Vê-ô-a chạy tít: "Bill Gates khinh thường Việt Nam?"

* Năm 2007, trong một buổi phỏng vấn với phóng viên báo Sài Gòn Giải Phóng, quan tuyên bố: "Học phí chắc chắn sẽ phải tăng, có thể phải chấp nhận cả việc số người đi học sẽ giảm vì tăng học phí!" dù Bộ đã tuyên bố nhiều lần: "..sẽ không để ai phải nghỉ học vì học phí..”. Vụ việc đã gây xôn xao dư luận khiến quan phải viết một bức thư nói rằng SGGP đã hiểu sai ý ông, nhưng tới nay vẫn không thấy Sài Gòn Giải Phóng gỡ bài báo này đi hay đính chính gì (wikipedia-link trên). Quan ta chối leo lẻo như Phê-rô chối Chúa! Từ đó dân làng thối mõm gọi quan là Nguyễn…Ác Nhân!
Năm 2008, Bộ ước chi cho và đào tạo là 76.200 tỷ đồng, chiếm 20% tổng chi nhà nước, tăng 14,1% so với ước thực hiện năm 2007. Tiền nhiều như thế có mà đem xây chục cái “mả tổ” cũng không hết, mươi cái học bổng có đáng là bao mà phải cung thỉnh Bill Gates sang bố thí! Đào…của dân ra mà ăn, để Bìu-gà-tè nó Tạo… cho mà hưởng! Giáo (gươm) cho bọn nhà nghèo vài nhát, Dục (bỏ) bọn nó ra ngoài đường bán vé số, lượm ve chai, đánh giầy, đánh đĩ, … Xê ra chỗ khác, nhường chỗ cho Con-Em-Chúng-Ta..o! Học thì ít chơi thì nhiều, hút chích, nhẩy đầm, sếch sủng loạn cào cào (những “mầm non tươi sáng của dân tộc” làm gương trên đài truyền hình quốc gia, Nhật ký Vàng Anh, em-xi Hoàng Thùy Linh, diễn viên điện ảnh Yến Vi…đóng phim sếch!)

Cái “dự ớn” đào tạo 20 ngàn “tấn soãi tào lao” của Nguyễn.. ác Nhân theo chân Giọoc-xờ-bú-xờ về…hưu nơi hoang dã cho sói gặm mất tông mất tích đâu rồi?! Dân gian có câu: “Nhận vơ là vợ thằng Nhân, nó cho ăn bún đái dầm cả đêm”!

Hai không của quan đổi thành hai có: “Nói có với cái làm không được mà cứ nói và “nói có với cái làm được mà không làm


Friday April 3, 2009 - 11:25am (ICT)



Entry for April 03, 2009 - http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=92901&z=2
12 dân biểu kêu gọi Google, Microsoft và Yahoo hãy bảo vệ tự do ngôn luận ở Việt Nam
Wednesday, April 01, 2009



medium_VN-090401-INTERNET.jpg


Hình bên: Giới trẻ đang sử dụng máy để tìm kiếm thông tin hoặc chơi game trong một tiệm Internet ở Hà Nội. Mười hai dân biểu Hoa Kỳ đang kêu gọi ba công ty Yahoo, Google và Microsoft hãy đối phó trước sự việc Cộng Sản Việt Nam muốn siết chặt quyền bày tỏ ý kiến trên mạng. (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)

WASHINGTON (NV) - Trong một lá thư được phổ biến mới đây, 12 dân biểu liên bang Hoa Kỳ đã kêu gọi ba đại công ty trong lãnh vực Internet hãy có biện pháp đối phó trước nỗ lực giới hạn quyền tự do phát biểu tư tưởng chính trị trên mạng tại Việt Nam. Các dân biểu gồm những người thuộc cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa, và có cả ông Joseph Cao.

Lá thư đề ngày 31 Tháng Ba, 2009 viết: “Chúng tôi bày tỏ sự quan tâm về sự giới hạn quyền sử dụng internet đang tệ hơn ở Việt Nam. Theo các bản tin, chính phủ Việt Nam đã ban sắc lệnh nhằm tước quyền viết blog và truy tố quyền phát biểu trong sự ôn hòa.

“Chúng tôi đặc biệt quan tâm về những bản tin cho thấy Bộ Thông Tin và Truyền Thông có thể yêu cầu các cơ sở cung cấp dịch vụ Internet trợ giúp trong vấn đề kiểm soát mạng lưới toàn cầu.

“Chúng tôi được biết Microsoft, Yahoo và Google đã gia nhập Ðề Luật Mạng Lưới Toàn Cầu. Ðây là một nỗ lực quốc tế nhằm bảo vệ quyền tự do bày tỏ ý kiến và quyền riêng tư trong kỹ thuật truyền thông.”

Ở một đoạn sau, lá thư viết tiếp những lời dành cho các giám đốc của ba công ty: “Là thành viên của Quốc Hội Hoa Kỳ, chúng tôi cực lực khuyến khích quí vị hãy ủng hộ quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý kiến của công dân Việt Nam bằng cách tiếp tục cung cấp những kỹ thuật cho người Việt Nam bằng cách thức cho thấy sự tôn trọng quyền công dân và quyền riêng tư của họ.”

Mỗi lá thư của 12 dân biểu liên bang được gởi riêng cho ông Eric Schmidt, tổng giám đốc công ty Google tại Mountain View, California; ông Steve Ballmer, tổng giám đốc của Microsoft tại Redmond, Washington; và bà Carol Bartz, tổng giám đốc của Yahoo tại Sunnyvale, California.

Thư cũng được gởi kèm cho nữ Ngoại Trưởng Hillary Rodham Clinton.

Trong 12 dân biểu có tám người thuộc đảng Dân Chủ là bà Loretta Sanchez, ông James Moran, ông Michael Honda, bà Madeleine Bordallo, ông Maurice Hinchey, ông Hank Johnson, ông Neil Abercrombie, và bà Niki Tsongas.

Bốn dân biểu Cộng Hòa gồm có ông Joseph Ánh Cao - từ Louisiana và dân biểu Việt Nam đầu tiên tại Quốc Hội Hoa Kỳ, ông Daniel Lungren, ông Ed Royce, và ông Thaddeus McCotter.

Vào cuối năm 2008, Cộng Sản Việt Nam đã siết luật kiểm soát các blogger trình bày quan điểm chống nhà nước hoặc bị xem là gây nguy hại cho an ninh quốc gia.

Trong mấy năm qua mạng lưới điện toán toàn cầu đã mang đến một diễn đàn rộng lớn để cho người Việt Nam có thể bày tỏ ý kiến cá nhân mà họ không thể trình bày trên các phương tiện truyền thông khác ở trong nước. Hầu hết báo chí và các cơ sở truyền thông đều nằm dưới quyền kiểm soát của nhà nước.

Hội Ký Giả Không Biên Giới tại Paris, Pháp đã liệt kê Việt Nam trên danh sách các quốc gia “thù nghịch của Internet” vì Cộng Sản Việt Nam đã áp dụng những biện pháp kiểm duyệt “gần như hoàn toàn như được thực hiện tại quốc gia anh em Trung Quốc của Việt Nam.” (h.d.)


Friday April 3, 2009 - 05:49am (ICT)



Entry for April 03, 2009Một chính quyền thối nát (kỳ 2)
Wednesday, April 01, 2009




medium_VN-090401-TKTT-1.jpg


Cửa nhà bà Trần Khải Thanh Thủy bị công an phường Trung Phụng canh gác và sai người dùng máy cắt thanh ngang của cửa để đưa máy cắt vào phía trong.


medium_VN-090401-TKTT-2.jpg

Người của công an đang phá chốt cửa trên.



Trần Khải Thanh Thủy

Ðêm trôi đi trong ngột ngạt căng thẳng, một khoảng thời gian lý tưởng để cái ác, cái xấu cùng lũ ma quỷ hiện hình trong ngôi nhà xã hội chủ nghĩa làm đủ trò bậy bạ...

Chừng 10 phút sau, một tên mặc quần áo bộ đội, đội mũ bò tiến vào, tay cầm một xích sắt lớn kêu loẻng xoẻng, vòng qua hai ô trống của cửa định khóa, chồng tôi tức giận giật mạnh cửa kính, nó thấy động bỏ chạy rồi lững thững đi về phía ngõ 178, nơi cả đội năm, bảy đứa, từ già đến trẻ đang “ngửa váy hứng dừa” trong đêm.

Biết là lành ít dữ nhiều vì bọn chó đói vẫn muôn đời là chó, chồng tôi triệt tiêu ý định đi ngủ, mở khóa, khép cửa ngồi rình để nếu lũ khốn động thủ sẽ bắt quả tang, đưa lên mạng toàn cầu nhờ các tổ chức nhân quyền quốc tế cào vào tận mặt lũ quan thầy khốn nạn của chúng nó.

Ðêm trôi đi trong ngột ngạt căng thẳng, một khoảng thời gian lý tưởng để cái ác, cái xấu cùng lũ ma quỷ hiện hình trong ngôi nhà xã hội chủ nghĩa làm đủ trò bậy bạ... Ngôi nhà không đơn thuần là nơi nhốt người, cũng không phải nơi an toàn cho các thành viên trong gia đình nữa, mà là nơi lũ chó rình rập, làm càn, lập công dâng lãnh đạo đảng - thực chất là những tên lái chó thất học, đểu giả, đồi bại, hèn hạ, phi nhân tính nhất thế giới.

Gần 3 giờ sáng, tôi đang mơ màng ngủ, bỗng nghe tiếng chồng tôi gay gắt, và mùi vị đảng xộc lên khắm hơn mùi xú uế 40 năm ở Ba Ðình, liền bươn bả chạy xuống. Trước mắt tôi nhoe nhoét tư tưởng Hồ Chí Minh trải khắp bậc cửa nhà, không còn chỗ để đặt chân, tôi vội hỏi:

- Sao lũ chó lại nghe lệnh cha già làm việc đồi bại, thất đức này à?

Chồng tôi chửi đổng:

- Tổ sư chúng nó chứ. Mình ngồi trong này, nó không dám xách xô phân trộn dầu đổ như cũ mà đứng dưới đất, cách một mét hất thẳng vào, rồi bỏ chạy.

Tôi ngạc nhiên:

- Cả hai đầu ngõ đều có người của chính quyền canh gác, nó chạy đi đâu được?

Chồng tôi chỉ tay ra phía quảng trường Ba Ðình, nơi đặt xác chết chôn nổi của cha già dâm tặc:

- Thì chạy về phía này chứ còn chạy đi đâu nữa. Anh nghe tiếng phân dội vào cửa, cầm gậy chạy ra đuổi theo thì bị ba lão già và một thằng an ninh mặc áo trắng ngồi ngay trong hốc tối chặn lại, giả vờ hỏi “Sao có chuyện gì à?” Chẳng qua chúng nó đồng lõa bao che cho nhau.

Thì ra là thế, tôi chán ngán nhưng đã hiểu quá rõ về đám con cháu bác, một lũ du thủ du thục, thấm nhuần tư tưởng bác, nô lệ hóa từ trong tiềm thức, có mắt giả mù, có tai giả điếc, vì những đồng tiền bẩn thỉu, dối lừa phi nghĩa mà sẵn sàng làm tất cả, kể cả việc xúc phân đổ vào cửa nhà người khác, hoặc bao che cho những kẻ xúc phân để dính cứt, ăn phần.

Chủ động cầm đèn pin từ tay chồng tôi bảo:

- Ði, anh ra cùng em xem cái chính quyền này nó thối nát đến mức nào, chúng nó hóa thành thú vật hết rồi hay sao mà bảo vệ cho một thằng khốn nạn như vậy? Em cần phải nhìn mặt mấy con thú hai chân này.

Chưa đầy 10 bước chân, trong góc khuất là hai đồng chí bộ đội già ngồi bên bàn nước dã chiến, sâu hơn là một chiến sĩ an ninh ngồi thu lu trong xó tối, tôi hỏi:

- Các người mù lòa về lương tâm hết cả rồi hay sao mà để cho kẻ khốn nạn nó chạy về nhà báo công với cha già dâm tặc của nó hả.

Một đồng chí bộ đội vội vã đứng lên, nói tránh:

- Tôi ngủ gật, có biết gì đâu?

Ðồng chí kia, cũng lễ phép không kém:

- Tôi vừa thay ca, chả hiểu chuyện gì xảy ra cả.

Ðưa mắt nhìn người đoàn viên thanh niên cộng sản HCM đang ngồi kỷ niệm ngày thành lập đoàn trong xó tối, đầy ái ngại, tôi chưa kịp hỏi, hắn đã lên tiếng, giọng sặc mùi đoàn, đảng:

- Tao ngồi chơi, việc đéo gì đến mày mà phải hỏi.

Sống trong lòng đảng bao nhiêu năm biết rõ chất đảng đoàn đã ngấm sâu vào những kẻ không óc, không tim này, tôi không hề lấy làm chạnh lòng chỉ mỉm cười bỡn cợt:

- Ngồi chơi à, hay nhỉ, bây giờ là 3 giờ 25 phút mà, cho phép chụp một kiểu ảnh đưa lên mạng để cả thế giới biết kiểu ngồi chơi của chiến sĩ công an Việt Nam nhớ.

Như con chó giấu mặt trong đêm, sợ bị phơi giữa thanh thiên bạch nhật hắn gầm lên:

- Ð.M mày, mày có giỏi thì cứ chụp đi, tao đập nát cả mặt mày với cái máy của mày rõ chưa.

Biết hắn nói là làm, tôi lững thững quay vào, tay vung vẩy chiếc điện thoại di động, tuyên bố:

- Giỏi lắm, đúng khẩu khí thanh niên thời đại Hồ Chí Minh, tôi sẽ đưa đoạn ghi âm này lên diễn đàn ngay bây giờ để mọi người biết việc làm hèn hạ thối thây của lũ súc sinh các người.

Vừa nhún người lấy đà để nhảy qua cả bãi “ợ chua” của bác, tôi vào paltalk nói chuyện, lập tức nghe những tiếng gạch đập chí chát vào cánh cửa sắt. Tất cả đủ năm lần, đều là gạch nửa hoặc gạch nguyên. Ðang cầm mic, biết rõ trò đểu của lũ cơm dân áo đảng, tôi thông báo:

- Mọi người nghe thấy không, lũ chó ném gạch vào cửa nhà mình đấy, thật là không còn gì để nói về lũ cướp này nữa, vừa trâng tráo, vừa đê hèn...

Dưới nhà, chồng tôi gọi điện thoại ra đồn công an phường Trung Phụng, thông báo... một lần rồi hai lần, nghe rõ tiếng nhà chức trách bảo:

- Vâng vâng, tôi đã cử năm người xuống các điểm nghiện hút trong khu vực rồi, có gì chúng tôi sẽ xem xét.

Rời mic, tôi cũng muốn làm phép thử xem chính quyền này gác cho dân ngủ, thức cho dân yên như thế nào liền bấm điện thoại gọi 113. Như đã được báo trước, tiếng đầu dây nhắm nhẳng:

- Gì đấy.

Tôi báo cáo lại sự việc xảy ra:

- Nhà tôi bị khủng bố bằng phân và ném gạch vào cửa nhà, đề nghị các anh đến ngay.

Vẫn là giọng gióng một, đúng chất văn hóa đảng:

- Ở đâu?

- Nhà số 46, ngõ 178, phố chợ Khâm Thiên.

- Thế à.

- Vâng, mời các anh đến.

- Biết rồi!

Và cúp máy.

Phờ phạc vì mất ngủ cả đêm, lại tức giận trước sự trâng tráo có một không hai của nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chồng tôi bảo:

- Mặc cha nó, không dọn dẹp gì nữa, cứ để thế, xem chúng nó có đến không? Không thể lúc nào cũng hầu bọn khốn nạn này được. Rõ là lộ mặt chính quyền rồi nhé. Tất cả từ thằng công an đến dân phòng, bảo vệ, giống nhau hết, chúng cố tình vào hùa với nhau để hành nhà mình, đã thế cứ đóng cửa lại để tố cáo bộ mặt thật khốn nạn của cả lũ chúng nó, để mai người dân qua lại biết thế nào là đỉnh cao trí tuệ, là thiên đường của chủ nghĩa xã hội.

(còn tiếp)


Friday April 3, 2009 - 05:41am (ICT)

Entry for April 02, 2009-Quan Hợp đạo ný và nguyên ný

Lịch sử đảng ta ghi nhận thời kỳ cực thịnh sau đại hội VI, 20 năm đổi mới (1986-2006). Được cởi trói, kinh tế tư nhân bung ra làm ăn mãnh liệt, người dân có của ăn của để. Các chính sách mở cửa thị trường thu hút tư bản ào ạt đổ vốn vào VN. Nhìn bề ngoài thì bộ mặt từ vua chí dân đều sáng sủa hồng hào, vua không còn mặc áo đại cán bốn túi cài cúc tận cổ, dân không còn lê dép lốp; Vua đã biết khoác com-plê thắt cà-rà-vạt, dân bớt ỉa chảy đánh rắm thối, mặt xanh lè như đít nhái vì không còn được ăn gạo mốc bo bo khoai sùng nữa. Nhưng hãy nhìn thật kỹ vào bên trong, thì ra cực thịnh là vì vào thời kỳ này mọi công lao trồng…ngợm vào người - hay gọi cho chính xác là ngợm sống bám vào người- đã mang lại kết quả. Mảnh đất hơn 70 năm trước kia kỷ cương văn hóa là thế, giờ đã bị một loài cỏ dại sinh sôi nẩy nở tràn lan, đeo bám rút rỉa hết sinh lực, làm cho các loài cây cao bóng cả tàn lụi dần, và chúng đã cho ra đời những quả đắng, quả độc không ăn được. Cái loài ký sinh ấy ban đầu chỉ mon men theo gió bám cành, lần hồi nó vươn ra những nhánh rễ tràn lan khắp cơ thể cây chủ, lấn át hoàn toàn cây chủ. Ngợm đội lốt người như ốc mượn hồn.

Cái gọi là “ưu việt của chế độ gấp triệu lần hơn hẳn mọi chế độ khác” nở rộ trong giai đoạn hậu kỳ này. Trước hết do bãi bỏ “bế quan tỏa cảng”, “tự cung tự cấp”, “ngăn sông cấm chợ”…Sau lại mở cửa giao thương làm ăn với tư bản nước ngoài, kéo theo công nghệ thông tin, anh-tẹc-nét, phơi bày tất cả các góc khuất tất, tối kín như bưng trước kia, khiến bàn dân thiên hạ được dịp chiêm ngưỡng bộ mặt thật “ưu việt” đó.

Đợt mở cửa cho nước ngoài đầu tư lần này lấy đi nốt những gì còn sót lại: trưng thu đất đai vô tội vạ, cho ngoại nhân thuê làm sân golf, khu công nghiệp. Dân mất đất, lại không có trình độ, tay nghề, bị lùa vào những chung cư cao tầng, không có phương tiện làm ăn sinh sống sinh ra nghiện ngập, trộm cắp. một số trôi dạt về thành phố, buôn thúng bán mẹt thì lại bị chính quyền xua đuổi. Ức quá họ tụ tập khiếu kiện, biểu tình thì bị bắt bớ giam cầm. Nông dân giờ trắng mắt ra, ngơ ngác không hiểu nổi tại sao chính quyền của dân, do dân và vì dân mà lại xử sự tệ bạc với dân như vậy!!!

“Chủ nghĩa Mác-Lênin bách chiến bách thắng”, “Đảng CS VN quang vinh muôn năm!”, “Chủ tịch HCM sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”… Nhảm nhí hơn câu tung hô của Triêu Dương thần giáo: “Giáo chủ văn thành võ đức, ơn khắp lê dân! Ngửa trông Thánh giáo chủ muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ!”. Cái mộng ước “nhất thống giang hồ” tan thành mây khói, từ chỗ xem tư bản không đội trời chung, nay quay lại bợ đỡ liếm đít để cố được tồn tại. CS vô liêm sỷ bất kể quá khứ “anh hùng”, dựa dẫm chiêu bài chống Tây chống Mỹ để chống chính dân tộc mình.

Trước 86 là quyền lực, sau 86 thêm quyền lợi, cái sau cao hơn cái trước, hòa hợp trộn lẫn với nhau như cá với nước. Triều đình khoác lên mình bộ cánh mới: “khép lại quá khứ”, “làm bạn với các nước không phân biệt chính kiến”, “hòa giải và hòa hợp”, “tôn trọng lẫn nhau, hợp tác cùng nhau phát triển”!.. Ngoài mặt thì tỏ ra ăn năn hối hận, nhu mỉ nhu mì như Kiều gặp lại Kim Trọng, như đĩ thuần thục e ấp hoàn lương kiếm một tấm chồng- của hồi môn là cả một giang sơn gấm vóc, rừng vàng biển bạc mà mấy chục năm chiến tranh tàn phá chưa suy chuyển bao nhiêu. Nhưng bên trong thì thẳng tay đàn áp, bịt mắt, che tai, khóa mõm người dân, cho nói mới được nói, cho nghe mới được nghe, cho nhìn mới được nhìn…Bản chất lưu manh, côn đồ, giảo hoạt do cái gien của tổ sư Chí phèo truyền lại không hề thay đổi, bì cừu cốt cáo, bình mới rượu cũ để dễ lừa phỉnh những người nhẹ dạ cả tin.

Hơn hai mươi năm ròng rã chém giết nhau rời rã tay chân, hơn mười năm sau nữa đóng cửa không giao thương với ai, chợt nhìn ra ngoài ngõ thấy hàng xóm làm ăn tất bật, của cải vật chất thừa mứa, nhà lầu xe hơi kìn kìn, gái tơ mơn mởn lượn lờ … thích quá, bàn nhau giảng hòa! Nhưng khốn nỗi hận thù chồng chất tích tụ làm sao xóa? Chính kẻ gieo rắc thù hận vẫn mang trong mình nó cái bản chất cố hữu bạo lực, lây truyền cho các thế hệ mới căn bệnh “đấu tranh giai cấp”, luôn luôn duy trì một giai cấp đứng trên mọi giai cấp, luôn luôn thích đè đầu bóp cổ người anh em cùng giòng máu, trong khi quỳ gối khom lưng với các thế lực bên ngoài, nhất là với Tàu cộng. Cái lốt mới không che dấu nổi cái đuôi CS quái đản vẫn ngo ngoe động đậy như đuôi thằn lằn, chặt đứt xong nó lại mọc ra cái khác. Nó sống sót là nhờ ăn vào cái đuôi của mình!

Hậu kỳ nhà Hậu Hồ sản sinh, tập hợp được toàn bộ thành quả “ưu việt” đó, triệt để và toàn diện. Hãy xem xét một vài lãnh vực tiêu biểu, nổi bật, với các .. quái nhân hữu quan. Trong lãnh vực thông tin và truyền thông (thông tin là thông qua tin tức đã quản ný, truyền thông là truyền cái..thông tin ấy đi, có phải thế không ngài Nê Roãn Hợp? Khi được hỏi về công tác quản lý thông tin, nói riêng là quản lý internet và blog, quan Hợp “định nghĩa”: "Quản ný nà quản có ný, bao gồm cả đạo ný và nguyên ný. Đạo ný nà ủng hộ người tốt, răn đe người không tốt. Nguyên ný nà tạo hành nang cho người ta hành động. Đi ngoài hành nang không được và không an toàn - Vỗ tay chỗ lày!” (BBC, 06 Tháng 8/2008- “Đi ngoài hành lang không an toàn”). Thật là chí ný, vì đó nà chân ný và nà ný do hợp ný để mà ný nuận…nuân ný!!! Quan ta có cái bằng cao cấp về “ní nuận chính trị” có khác, hơn hẳn người thường ở chỗ đầu lộn xuống đất, đít ngẩng lên trời. (Công phu này thì Hàm mô công của Tây độc Âu dương Phong phải gọi bằng Bác). Đầu lộn xuống đất để “quản ný người ta vào hành nang đạo ný và nguyên ný của đảng”, thằng nào đi bằng đầu gối thì được xem là cao, đứa nào đi bằng chân thì xem là thấp (Phải đi bằng đầu mới thấy được). Đít ngẩng lên trời đánh rắm rõ to, âm vang và hơi hám lan tỏa cao hơn, nhanh hơn, xộc thẳng vào mũi mấy thằng xếp hàng theo “hành nang đạo ný và nguyên ný” (Cái vụ này không nghe ông bạn Mr Do’s nói tới, thật là thiếu sót!)

Dân Nghệ An có câu:

Phá như Hùng (Hồ Xuân)
Khùng như Tuyển (Trương Đình)
Uyển chuyển như Hợp (Lê Doãn)
Lớp tớp như Thắng (Hoàng Tất)

Xin sửa lại một tí cho quan “Hợp đạo ný và nguyên ný” (dân làng từ đây gọi tên quan như vậy):

Phá như Hùng (Hồ Xuân)
Khùng như Tuyển (Trương Đình)
Huyên thuyên như Hợp (Lê Doãn)
Lớp tớp như Thắng (Hoàng Tất)

Quan “Hợp đạo ný và nguyên ný Nê Roãn” giảng lý luận chính trị cứ như mõ làng loa loa loa, trẻ con theo sau đánh trống miệng phụ họa “tùng tùng tùng, noa noa noa, tùng tùng tùng, noa noa noa…” nhộn nhạo như gà đẻ cục ta cục tác, vui đáo để.

Phần đông dân chúng chỉ được nghe nhìn có một chiều, và triều đình biết rõ dân chúng cũng chẳng ưa gì mình, nhưng cứ giả vờ như “toàn dân nhất trí dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng CSVN quang vinh”! Gần hoặc hơn 700 tờ báo, trang mạng của triều đình một lòng một dạ cúc cung tận tụy, đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu. Hàng vạn phóng viên, nhà báo, TBT, gọi dạ bảo vâng, cun cút như chó len lét vẫy đuôi liếm đít, bợ đỡ nâng bi cho đảng. Hàng trăm hàng ngàn trí thức ưu tú, hàng triệu con người có ăn có học, được dậy dỗ cẩn thận, có danh có phận trong ngoài xã hội, có gốc gác kẻ sỹ từ đời ông đời cha…còng lưng khụy gối, lê lết chầu chực ch được sai bảo, để kiếm chút “cơm thừa canh cặn”… Thế thì thành phần “dân ngu cu đen” còn biết trông cậy vào đâu mà chẳng khuất phục.

Nhìn sang nhà các quan bên “hành lang an toàn”, ăn ở bẩn thỉu, không chịu xây nhà xí, cứ phóng uế bừa bãi ra hành lang, để có cái mà quăng sang “hành lang không an toàn”, quăng vào nhà các vị tranh đấu cho nhân quyền, vào Linh đài Đức mẹ ở nhà thờ Thái Hà, quăng cả vào các trang web của các blogger không đi cùng hành lang đầy cứt của các quan (CSVN lại “đối thoại” với đối lập bằng...phân tươi
Thursday, March 19, 2009, http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=92289&z=2). Ăn ở bẩn thỉu như thế nhưng Vua chúa và quần thần vẫn hồ hởi phấn khởi xênh xang mũ mão, lên xe xuống ngựa (một con xe bằng 600 con trâu), cỡi đại bàng vi vu khắp thế giới (airforce one bằng tỷ tỷ con trâu) để đi xin tiền bọn “tư bản bóc lột”. (Osin’ blog: chuyêncơ Friday March 28, 2008)





Entry for April 02, 2009
“Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình..." = Võ văn Kiệt

Tớ cũng hay lẩm cẩm, đang từ đời nọ nhẩy sang đời kia. Trên có nhắc đến anh Mười hoạn lợn –tên cúng cơm là Nguyễn duy Cống -thế đếch nào mà bố mẹ lại đặt cho cái tên Cống!-làm vua sau khi Nói và Làm đi về. Tương truyền khi còn bé, cu Cống thông minh đĩnh ngộ lắm, một hôm bố mẹ đi vắng (chắc có người làng bên kiệu sang hoạn giúp bầy lợn rã bầy) cu Cống khát sữa khóc ngằn ngặt, không sao dỗ nín. Có anh mõ làng đi ngang thấy vậy thương hại bảo: chắc là nhớ mùi bố nó đây, liền bế anh cu ra ống cống sau chuồng lợn, chưa kịp dỗ, cu Cống liền ngưng bặt không khóc nữa, còn tỏ ra vui mừng vì tưởng bố về. Thế có thiêng không!

Cuộc đời vua Cống đầy chông gai trắc trở, nhưng mà vinh quang tột đỉnh. Sự nghiệp lẫy lừng nhất mà vua Cống có được là vào năm 1977: Là Phó Thủ tướng kiêm nhiệm Trưởng ban Cải tạo Công thương nghiệp Xã hội chủ nghĩa, phụ trách vấn đề cải tạo Công thương nghiệp XHCN tại miền Nam. Quyền sinh quyền sát: đổi tiền cướp của, xé kinh đốt sách (trí thức không bằng cục cứt!), cải tạo tư sản mại bản, lùa dân đi kinh tế mới để lấy nhà lấy xưởng, còn nhà cửa của bọn đi vượt biên thì khỏi nói, cướp phá tan hoang, tài sản của bọn tư bản kiểm kê tịch thu hết, tầu hỏa ngày đêm chở “chiến lợi phẩm” về bắc như mắc cửi. Cái bọn tư bản bóc lột là phải trừng trị đích đáng như vậy.

Vì công lao cống hiến cho đảng ta lớn lao như vậy nên được lên làm vua vào năm 1991, đến năm 1997 thì nhường ngôi lại cho LKP, nhưng đảng ta vẫn còn luyến lưu nên giữ lại làm Thái thượng hoàng (cố vấn) BCHTƯ (từ đây trở thành một tiền lệ, hễ cứ nhường ngôi báu lại là tức khắc trở thành Thái thượng hoàng. Chức danh TTH còn dành cho cả cấp Chúa (Chủ tịch nước) và Thừa tướng (Thủ tướng).

Trong thời gian vua Cống trị vì, như đoạn trên có nói, đảng ta lâm vào hoàn cảnh bơ vơ lạc lối sau khi đàn anh cao cả Nga sô chuyển sang từ trần, vua Cống bàn với quần thần là phải bám chặt vào chiếc phao cứu sinh cuối cùng: Đổi Mới về kinh tế, được triều đình An Nam định nghĩa là “quá trình chuyển đổi từ nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung bao cấp sang nền kinh tế hàng hóa nhiều thành phần, hoạt động theo cơ chế thị trường, có sự quản lý của Nhà nước, theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, do đàn anh Trùng Hóa đề xướng. Sau khi ngắt đầu ngắt đuôi vẫn thấy dài loằng ngoằng: KTTT định hướng XHCN. Cái quái thai đầu cua tai nheo này chỏi nhau chan chát như đinh với búa –Tư hữu và của chùa, cha chung không ai khóc, mạnh ai nấy đớp. Do đó nảy sinh ra tình trạng kẻ ăn không hết người lần không ra, phân hóa XH giàu nghèo cùng cực. Nhưng không thể ngắt thêm được nữa, bỏ KTTT thì đói mà bỏ XHCN thì…chuyển sang từ trần cả lũ, cái nào cũng chết. Thế là XHCN chơi trò bịt mắt bắt dê với KTTT, vồ mãi mà chẳng tóm được, lại đụng lung tung, bưu đầu sứt trán, không khéo lại rơi tõm vào chín trăm chín mươi chín cái lò tôn thì ..en đơ!

Kế nhiệm vua Cống là vua Phiêu. Vua Phiêu được tiếng là đã thể hiện sự kiên quyết trong việc chống tham nhũng làm trong sạch vững mạnh Đảng ta. Nhưng Tết Kỷ Sửu vừa rồi, một loạt hình ảnh nhà riêng của vua Phiêu được phát tán trên anh-tẹc-nét, đã gây xôn xao cả cái làng Vũ Đại và chấn động triều đình. Vua đã từng từ chối không nhận “cả chục ngàn đo lơ…chứ đâu có ít!” của cái bọn làm ăn bất chính cống nộp. Vua bảo vua không có nhà, vẫn ở nhà công vụ, nhà công vụ của vua ở đây: (hình của Blacky’blog) http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=90213&z=157. Sau vụ này nhiều đứa thối mồm gọi vua là Lê khả Ố. (Cầu cho bác Khả…sớm phiêu diêu miền cực lạc).

Không biết đích danh thằng nào trong số mấy thằng đồng hương đồng khói chơi đểu, đá giò lái vua Phiêu đau thế. Thằng đó có mà đem phanh thây, chu di cửu tộc cũng chưa hết tội. Triều đình có họp khẩn truy tìm thủ phạm, nhưng cho đến giờ vẫn không thấy động tĩnh gì “…Trương Tấn Sàng..sàng như nhau, chuẩn vua, ủy viên Bộ Chính Trị, thường trực ban bí thư trung ương đảng , đòi phải: “Làm rõ và vạch mặt những kẻ phá hoại giấu mặt trong nội bộ đảng” (link trên). Này, coi chừng, vì chúng nó đồng khói với ông (bố chúng nó cũng thế thôi) hoặc là ông còn nặng nợ vì Mênh mông tình dân sẽ làm lễ Quốc Táng cho ông sau khi ông chuyển sang từ trần, nên ông không thèm chấp, chứ như cái bọn con sâu cái kiến chúng mày có mà lê lết trước cổng nhà ông chầu chực đâm đơn khiếu kiện ông chẳng thèm ngó tới, còn sai gia nhân suỵt chó cắn cho bỏ mẹ! Cứ xem cái gương lão VVK đấy, suýt nữa thì mất cái “tiêu chuẩn quốc táng” vì can cái tội tuyên bố vung vít hết sức tai hại, tiếp tay cho bọn tranh đấu cho TDDC, NQ :

*“Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng của người cộng sản hay của bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả. Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc Việt Nam không của riêng một đảng, một phe phái, tôn giáo nào.”

*“Không ai chọn cửa mà sinh ra!”

*“Thành phố soi thấy tương lai rất sáng của mình trên vầng trán các em.”

(http://vi.wikipedia.org/wiki/Võ Văn Kiệt #cite_note-ykien-7)

Tiện đây cũng xin cám ơn ông bạn Đục/đúc…đã cho cái link về việc vượt biên của vợ một luật sư tranh đấu cho nhân quyền tại TQ, và xin đáp lễ bằng những link dưới đây, nói lên khao khát tự do của người Việt sau ngày 30/04/1975. Cả triệu thuyền nhân VN lao ra biển trốn tránh ách thống trị của CSVN. <http://www.vnbp.org/vietnamese/index2.htm. http://www.irccsanjose.com/contents/article.aspx?cateid=2&aid=85.>


Kỳ sau: Quan Hợp đạo ný và nguyên ný




Thursday April 2, 2009 - 11:34am (ICT)


Entry for April 02, 2009-Nhà Hậu Hồ

C.ỐNG H.ỘP X.ÌNH H.ÔI C.ẦN N.ẠO V.ÉT N.GAY

ĐỘC ĐẢNG - GÔNG CÙM - BẤT HẠNH

Hôm nay, Ngày 32 Tháng 13 Năm hai ngàn không trăm chín tới (sau năm hai ngàn không trăm tái tái)

Đơn xin đốt đuốc đi tìm "những người ưu tú nhất, tài giỏi nhất, có tâm và có tầm nhất trong ĐCS".

Thông qua ông bạn "Duc_lotus999"...c <Đục/đúc lò tôn chín trăm chín mươi chín...cái> (Tớ chả rành tiếng tây tiếng u, cứ dịch dốt cho xong, dưng mà tớ phải ganh tị với bạn về cái khoản này!). Tớ quyết tâm đi tìm cho bạn, cắn cỏ ngậm vành, lục tung trí não, đào bới trong hàng đống tài liệu, vẫn không thể tìm ra cho bạn được một vài người như bạn mong muốn.

Đảng ta (nhà hậu Hồ) được anh Chí Phèo ơ-rê-ka (tạm dịch là tìm thấy rồi) khiêng vác về từ mãi tận đẩu tận đâu, sau khi ăn vật nằm vạ bên phú-lang-xa hàng chục năm trời.

  • “…
  • Một người Pháp nghiên cứu v Vit Nam là D. Hémery có tìm ra được mt t đơn của H Chí Minh đề ngày 15-9-1911 Marseille – ký là Paul Tatthanh – gửi chính ph Pháp xin vào hc trường Ecole coloniale (một loi trường to công chc cho các thuc địa) và đã b t chi. Nhà sử hc này cũng tìm ra mt s thư ca ông – cũng ký là Paul Tatthanh – nhiều ln gi v nước nhờ Khâm s Trung k hi thăm tin tức và chuyn tin cho cha. T nhng tài liu này – Biên niên tiểu s H Chí Minh (Nxb Chính trị Quc gia, Hà Ni, 1993) có ghi lại phát hin ca Hémery – …: ý định “cu nước” ca H Chí Minh chưa chc đã có ngay từ lúc b nước ra đi, ý định y có th đã đến sau nhng d tính khác không thành (thí dụ không được chp nhn vào hc ti Ecole coloniale). … nhưng tt nhiên, như vy thì s rt khó để to ra cái ch ý lý tưởng hoá cuc đời ông t nh cho đến ln. Làm sao có th cho là “lý tưởng” cái hin tượng H Chí Minh t gi mình là “Paul Tt Thành”, xin đi hc làm công chức cho chính quyn thc dân đồng thi nh cả chính quyền thc dân y chuyn tin t nước ngoài v cho cha!

    Cái lậ
    p lun cho rng sau khi đã bôn ba khp nơi để nghiên cu tìm hiểu, t đó thy ch nghĩa Mác-Lênin tuyt vi nên H Chí Minh mi chọn – lập lun này cũng t ra rt khó thuyết phc. ..Khác vi nhiu lĩnh t châu Á khác, chng hạn như Tôn Dt Tiên, Gandhi, ông không h có ý định đào sâu kiến thức ca mình qua các trường đại hc. Thi gian ông tr li nước Pháp hơi lâu (1917-1923), nhưng công vic ca ông đây vn đi theo cái chiều hướng nghiêng v phn thc hành, quan h tiếp xúc, viết báo, vận động… Các sách ông đọc đây ch là nhng loi ph thông, không có gì chứng t được chiu sâu cn thiết v tư duy để nghiêm chỉnh tiếp thu ch nghĩa Marx. Tôi đã viết ra nhiu ln nhn xét này, nay không sợ lp li để nói thêm mt ln nữa.

    Nhữ
    ng nhà ý thc h cng sn có th rt tc gin vì nhn xét y, nhưng tiếc thay, điu đó li được chính H Chí Minh nói ra. Ai đã đọc cun sách mang tên Những mu chuyn v đời hot động ca Hồ Chí tịch do chính ông viết (dưới bút danh Trn Dân Tiên) thì sẽ thấy ngay….”
  • …”

(Lữ Phương-Huyền thoại về HCM <http://www.viet-studies.info/LuPhuong/LuPhuong_HuyenThoaiHoChiMinh.htm>)

Sự nghiệp nhà hậu Hồ đáng kể nhất là tái phân chia đất nước, hãnh diện vì được làm chư hầu cho CSQT. Làm cuộc CCRĐ lung lay nền tảng đạo đức văn hóa nghìn đời của DT; Đánh thức, tô hồng tội ác dối trá bịp bợm.

(Xem lại bộ phim “Chúng tôi muốn sống” tại đây: ).

Nông dân VN vốn dĩ hiền hòa, sống bao bọc trong tình làng nghĩa xóm, với những giá trị văn hóa truyền thống ngàn đời, lại quá xa lạ với nền văn minh thế giới, bỗng dưng ở đâu xuất hiện bọn quỷ đội lốt người, giả nhân giả nghĩa, lôi kéo xúi giục đi làm cách mạng. CS huấn luyện cho lũ đầu trộm đuôi cướp vốn là những nông dân lười biếng, làm ít ăn nhiều, thành phần bất hảo trong dân trở thành “cán bộ cốt cán”. Khốn nạn thay nông dân chân chính, một cổ đôi ba tròng! Bọn cường hào ác bá “chuyên chính vô sản”, bọn cốt cán sâu bọ được trao quyền sinh quyền sát, thả cửa bộc lộ thú tính, tha hồ khuấy động cuộc sống yên lành nông thôn, thúc ép dân chúng hội họp, meeting, học tập ba cái chủ nghĩa tào lao vớ vẩn của bọn vô công rỗi nghề. Lập ra cái gọi là “tam tam chế” kiểm soát, xúi giục dân tố cáo lẫn nhau, đấu tranh giai cấp, hủy hoại tận gốc rễ đạo đức văn hóa dân tộc. Không có tư hữu, mọi tài sản là của chung. Vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo!!!

Cải cách ruộng đất cướp đi sinh mạng tài sản của hàng triệu nông dân, chia rẽ nông thôn manh mún tơi tả, cả đất đai, cả tình người. Thù oán bao trùm toàn xã hội, thấm đẫm vào từng hạt gạo củ khoai, nhai nuốt nghẹn ngào đắng cay!!

Lập vụ án xét lại, thanh trừng sạch sành sanh bọn NVGP ti toe đòi TDDCNQ. (Đọc “Đêm giữa ban ngày” của Vũ thư Hiên tại đây: http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqntn31n343tq83a3q3m...). Phát động cuộc chiến huynh đệ tương tàn ròng rã 20 năm, mà ghê gớm nhất là cuộc thảm sát năm Mậu Thân <http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_Hu%E1%BA%BF_T%E1%BA%BFt_M%E1%BA%ADu_Th%C3%A2n> làm lộ bộ mặt thật khủng khiếp của đảng ta, khiến cho anh Chí buồn phiền..chuyển sang từ trần. Không may cho anh Chí, chỉ vì anh quáng gà mắt toét nhận nhầm cái của nợ tai họa cho cả dân tộc, chứ không thì giờ này cũng đã mồ yên mả đẹp, chứ ai lại cứ phơi thây nằm ỳ giữa quảng trường như thế. Bọn bồi thần nịnh bợ, ton hót, lợi dụng thì không nói, chứ như cái bọn Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Hoàng minh Chính, Trần Độ, Hà sỹ Phu, Bùi minh Quốc, Lữ Phương, Dương thu Hương, Trần mạnh Hảo,.. chúng nó cứ là chọc ngoáy, cù lét anh mãi không thôi, đếch có ngủ nghê gì được. Rồi đám con cháu mao sếnh sáng đang dọa "...rất có thể một số tài liệu liên quan đến thỏa thuận của lãnh tụ Hồ Chí Minh với lãnh tụ Mao Trạch Đông về vấn đề biên giới lãnh hải sẽ được công bố..." (Bô-xít Tây Nguyên - ông Mạnh, ông Dũng và Tướng Giáp - Change we need’blog). Chẳng cần biết đó là tài liệu gì, chỉ biết chắc chắn rằng vào năm 1958, học trò ruột của anh Chí (chú Đồng) có gửi công hàm ngoại giao cho đàn anh trùng hóa, nội dung như vầy: Chính phủ nước Việt Nam DCCH ghi nhận và tán thành tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của nước CHND Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Hoa. Chính phủ nước VNDCCH tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Hoa trong mối quan hệ với nước CHND Trung Hoa trên mặt biển.” Thế nên khi đàn anh tiến đánh Hoàng Sa năm 1974 thì đàn em im re, cấm hó hé. Trong khi lính VN cộng huề kháng cự mãnh liệt để cố giữ đất đai tổ tiên, nhưng bị bọn Mẽo “phản bội đồng minh” -Tuyên bố từ chức của TT NVT ngày 21/04/1975- nên mất đứt Hoàng Sa. (http://www.youtube.com/watch?v=SjIK-Kef4A0). Đây được xem như hành vi bán nước “đầu têu” của thầy trò anh Chí, vì con anh sau này và đám cận thần bắt chước cha, bán luôn cả đất lẫn biển!!! (xin xem hồi sau sẽ rõ).

Đến lớp LD, LĐT, TC, Mười hoạn lợn, Anh chột cai đồn điền, đánh Mẽo quá đà, sa lầy bên Miên đến cả 10 năm -định sáp nhập Miên, Lào vào An-Nam thành một đảng, gọi chung là đảng Cộng Sản Đông Dương, như thoạt đầu đã từng gọi- bị tụi trùng hóa dậy cho bài học nên thân, 30 năm rồi mà vẫn còn run rẩy sợ sệt, không dám nhắc tới, còn cấm bọn bồi thần nhật trình hóng hớt. Đất nước lâm vào lầm than đói khổ, ngèo còn hơn cái thời Bá Kiến. Anh Chí còn được sinh ra trong cái lò gạch ấm cúng, chứ đám mấy mợ sau này đi KTM đẻ rơi đẻ rớt như vịt rớt trứng.

Đến đời mười (hoa) cúc, Nói và Làm (NVL)- tiếng là thế, nhưng chỉ được vế thứ nhất, sang vế thứ hai thì tắc tị, nghĩa là mới chỉ nói chứ chưa làm được - thì đột nhiên Nga sô đột tử, các nước XHCN Đông Âu rã bành tô, bức tường ô nhục Bá Linh sụp đổ “không hòn đá nào chồng lên hòn đá nào” (vì dân chúng giành giật đem về làm kỷ niệm một thời u ám). Tác giả những bài viết “Những việc cần làm ngay” đổi mới, cải cách, xét lại ký tên “Nói và Làm” xuất hiện thường xuyên trên báo chí, tự nhiên..chuyển công tác, mất tăm dấu chân địa đàng! Giá như đừng xẩy ra vụ sụp đổ không kèn không trống ấy thì có khi trong nền văn học nước ta lại xuất hiện thêm một Trần dân Tiên mới, một T Lan vừa đi vừa kể chuyện lảm nhảm...đời mình. Nói thôi không làm nữa.

Xin lưu ý ông bạn <Đục/đúc lò tôn chín trăm chín mươi chín...cái> rằng mặc dầu chúng ta vẫn còn trong triều đại nhà hậu Hồ, nhưng tên tuổi các đời từ Chí Phèo trở đi không sao có thể kiểm chứng tên nào thật tên nào giả được, có khi đó là bí danh, có khi đó là nặc danh, lấy tên con cháu, người yêu (như Chí Minh là “chí cốt” với Minh K. chẳng hạn) v.v.. Chỉ chắc chắn một điều rằng dù mang tên họ là gì thì tất thảy các đời vua sau đều là con cháu Chí Phèo cả, gọi bằng Bác. Tất thảy cái làng Vũ Đại từ đầu bạc răng long cho chí đứa trẻ con miệng còn hôi sữa, ỉa đùn, bi bô tập nói câu đầu tiên là Bác..Chí! (Xin lỗi ông bạn Mr Do’s, kẻ hèn này có hơi bị lạm dụng ý tưởng trong các bài viết “Hậu Chí Phèo” của ông bạn, chỉ vì cảm kích quá đấy thôi, và xin “nẫng” về nhà làm của…chung). Đời ông gọi bằng bác, đời cha gọi bằng bác, sang đến đời con cháu cũng gọi bằng bác tuốt tuồn tuột Thế có phải đất nước này bằng vai phải lứa tất tần tật không? Văn minh nhất thiên hạ đấy nhá! Một nền trật tự cân bằng được lập lại từ thuở hồng hoang. Chả phải các loài sinh trưởng trên quả địa cầu này chỉ cần gọi một tên chung là người ta nhận ra ngay nó là giống gì ư? Dù có hàng triệu triệu con khỉ thì người ta cũng chỉ gọi chúng là con khỉ (cũng có khi phân ra khỉ đột, khỉ đít đỏ, khỉ dài đuôi, khỉ gió, khỉ ạ, v.v..nhưng vẫn là khỉ). Thế nên người ta chỉ cần gọi Bác thì biết ngay đó là giống An-nam-mít, không lẫn vào đâu được.



Thursday April 2, 2009 - 05:31am (ICT)


Entry for March 29, 2009 - Nguy cơ trở thành hiện thực.

Hàng ngàn công nhân Trung quốc được đưa sang Việt Nam

Saturday, March 28, 2009



medium_VN-090328-fruit.jpg


Hình bên: Các phụ nữ đẩy chiếc xe chở đầy trái cây nhập cảng đường bộ từ Trung Quốc ở khu vực cửa khẩu Tân Thanh tĩnh Lạng Sơn. Tỉnh này từng bị quân Trung Quốc tàn phá phần lớn khi đem quân sang “dạy một bài học” cho đảng CSVN năm 1979 nay là một cửa ngõ buôn bán hai chiều quan trọng (cả chính thức lẫn hàng lậu) giữa hai nước. Bây giờ, ngoài chuyện hàng hóa Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam, các công ty Trung Quốc cũng đưa hàng ngàn công nhân sang Việt Nam trong khi Việt Nam cũng đang điêu đứng với nạn thất nghiệp ngày một nặng hơn. (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)

HÀ NỘI (TH) - Hàng ngàn công nhân từ Trung Quốc được dùng để thực hiện các dự án xây dựng quan trọng tại Việt Nam trong khi Việt Nam đang đối diện với tình trạng thất nghiệp ngày một nặng hơn, một số viên chức nhà nước nhìn nhận như vậy.

Việc Trung Quốc đưa một số lượng khá lớn nhân công sang Việt Nam dù Việt Nam cũng quá nhiều người thất nghiệp và cần việc làm cho thấy ảnh hưởng chính trị và sức mạnh của Bắc Kinh đè nặng lên đảng và nhà nước CSVN hiện nay như thế nào.

Các bản thông cáo chung, các bản tin của hai hãng thông tấn chính thức của Hà Nội và Bắc Kinh đưa ra mỗi khi có cuộc thăm viếng chính thức lẫn nhau của lãnh tụ hai nước đều luôn luôn nói “nâng lên tầm cao mới” cho mối quan hệ song phương và mọi hợp tác, giải quyết các vấn đề đều phải “cùng có lợi.”

“Các nhà thầu Trung Quốc đã thắng thầu nhiều dự án quan trọng trong các lãnh vực điện, xi măng, xây dựng và hóa học... và họ gửi sang Việt Nam hàng ngàn công nhân cùng với trang thiết bị.” Trần Ngọc Hùng, chủ tịch Hội Xây Dựng Kiến Trúc Việt Nam nói như vậy trong một cuộc hội thảo.

Ðây là lần đầu tiên người ta thấy có sự xác nhận, tuy không chính thức và không có con số cụ thể, về số lượng công nhân Trung Quốc được đưa sang Việt Nam thực hiện các dự án khác nhau.

Báo Tuổi Trẻ khi tường thuật cuộc hội thảo này kể ra cho thấy một dự án xây dựng trong tỉnh Quảng Ninh đã dùng tới 2,000 công nhân Trung Quốc cũng như sử dụng xi măng Trung Quốc và các nhà máy điện được xây dựng bởi các công ty Trung Quốc.

Tờ Tuổi Trẻ cũng dẫn lời Trần Hồng Mai, một viên chức cao cấp của Bộ Xây Dựng CSVN, nói, “Các nhà thầu Trung Quốc thường thắng thầu” ở Việt Nam. Ông này nói các công ty Trung Quốc nhận được “nhiều hình thức hỗ trợ từ nhà nước Trung Quốc để có thể hạ giá bỏ thầu xuống thấp hơn những nhà thầu khác.”

Mới đây, ông Nguyễn Thành Sơn, một viên chức cao cấp của Tổng Công Ty Than Khoáng Sản (TKV) gửi thư cho Bộ Chính Trị đảng CSVN tố cáo tập đoàn quốc doanh nhiều tai tiếng tham nhũng này đã cố ý hạ thấp tiêu chuẩn và điều kiện thầu để Trung Quốc bỏ giá thầu ở mức không có nhà thầu nào khác có thể cạnh tranh nổi. Thêm nữa, và có thể quan trọng hơn, nhà thầu Trung Quốc mang các loại công nghệ, trang bị lạc hậu bị phế thải ở nước họ sang Việt Nam sử dụng. Ðiều này rất tai hại cho môi trường và tốn nhiều nhân công, không có lợi cho Việt Nam về lâu về dài.

Ông Nguyễn Thành Sơn và các nhà khoa học khác ở Việt Nam đã kịch liệt phản đối việc khai thác quặng bauxite, và tệ hơn nữa, lại để cho Trung Quốc đem công nghệ lạc hậu ở xứ này cùng với hàng ngàn công nhân sang Việt Nam. Tướng Võ Nguyễn Giáp, khi gửi thư cho Nguyễn Tấn Dũng hồi Tháng Giêng vừa qua, đã cáo buộc rằng, theo tin ông nhận được, hàng ngàn công nhân Trung Quốc được lặng lẽ mang sang Việt Nam khai thác bauxite. Chế độ Hà Nội đã bắt đầu kế hoạch khai thác bauxite từ mấy năm qua trong âm thầm, bất chấp qui định những dự án “trọng điểm quốc gia” phải được đem ra Quốc Hội của chế độ thảo luận và chấp thuận hay không.

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, phản đối dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên vì cho rằng đây là sự sai lầm chiến lược khi để cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc hiện diện một số người rất lớn ở khu vực “yết hầu” quân sự của Việt Nam.

Tướng Giáp viện dẫn bản khảo cứu hai chục năm trước của khối Camecon (thời còn Liên Xô và khối Cộng Sản Ðông Âu) để khuyến cáo không nên khai thác bauxite.

Cách đây ít ngày, bộ trưởng Bộ Lao Ðộng-Thương Binh-Xã Hội CSVN báo động chỉ nửa năm đầu năm nay có khoảng 300,000 người thất nghiệp và cho cả năm, con số có thể khoảng 400,000. Người ở Việt Nam cần việc trong khi công nhân Trung Quốc được đưa sang Việt Nam ngày một đông đảo hơn.

Báo chí ở Việt Nam nhiều lần kêu ca hàng hóa Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam với giá rẻ hơn vì một số lượng không nhỏ đã được nhập lậu qua các ngả biên giới giữa hai nước. Chỉ riêng trên mặt chính thức, nhập cảng từ Trung Quốc đã cao hơn nhiều lần so với hàng Việt Nam xuất sang Trung Quốc.

Link: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=92754&z=157

Entry for March 21, 2009-Thổn thức cho Việt Nam


Khởi sự tham gia blog bằng cách copy lại bài dưới đây, tỏ ra mình cũng chịu khó sưu tầm những "món ngon vật lạ" đem về bầy biện lên mâm cỗ chung, "hùn hạp" với mọi người cùng thưởng thức .

Trước giờ cứ qua nhà người ta, còm men còm mủng lung tung, trong khi nhà mình chẳng thấy có gì, cũng hơi bị vô duyên. Mới đây nhất là bên nhà anh Chẳng Quỳ Nịnh, (Change we need) cho còm men vài bài, đang mạch hứng gửi tiếp, bỗng dưng không thấy đăng, quê! Thế là quyết định đem về nhà mình, ai có tình cờ lướt vô coi chơi cho vui. Lại có ông bạn Đục/đúc lò tôn chín trăm chín mươi chín..cái (Duc_lotus999) hỏi rằng có phải mình là Chiphe bên minhbiên.org không? Thú thực là về phương diện học thuật và nghiên cứu chính trị kinh tế mình rất dốt, chỉ có quan điểm và nhận định thì dứt khoát "độc lập, tự chủ" theo hướng đi chung của nhân loại yêu chuộng hòa bình, tự do dân chủ, đề cao nhân quyền. Do vậy cũng đồng quan điểm với đa số anh chị em "bên lề trái", cũng mong đóng góp, chia sẻ một phần suy tư bức xúc về mọi vấn nạn của quê hương xứ sở, nói lên tiếng nói chân thành của một công dân có trách nhiệm với tổ quốc mến yêu.

Tự giới thiệu đơn sơ vắn tắt vài hàng như trên, xem như câu chào ra mắt với quan viên hàng xóm. Giờ thì có thể ngồi chung chiếu với quý vị được rồi chứ ạ! Uống một tách trà, nhâm nhi ly rượu nồng để cùng nhau luận bàn thế sự. Hi!




Thổn thức cho Việt Nam

truyen thong

Đoàn Văn Toại - Felix lược dịch


Thổn thức cho Việt Nam


Khi cộng sản chiếm miền Bắc Việt Nam năm 1954, hàng triệu người đã lũ lượt di cư vào Nam.

Tôi đã tận tai nghe nhiều câu chuyện về sự đau khổ tột cùng của họ. Nhưng cũng như nhiều người miền Nam lúc ấy, tôi đã không tin vào những câu chuyện đó. Cả về sau này, tôi cũng đã không tin về những câu chuyện được kể trong tác phẩm Quần Đảo Ngục Tù (The Gulag Archipelago) của văn hào Solzhenitsyn. Tôi không tin vì cho rằng đó là những luận điệu tuyên truyền chống Cộng. Nhưng vào năm 1979, tôi đã cho xuất bản cuốn sách Việt Nam Ngục Tù của chính tôi. Liệu những người đã từng nếm trải những kinh hoàng dưới chế độ cộng sản có bao giờ thử thuyết phục những người không có cái kinh nghiệm này?

Kể từ năm 1945, năm tôi ra đời tại huyện Cái Vồn thuộc tỉnh Vĩnh Long, một tỉnh lỵ cách Sài Gòn 160 km về hướng Nam, cho đến khi ngày tôi rời Việt Nam vào tháng 5/1978, tôi chưa từng một ngày vui hưởng hoà bình. Căn nhà gia đình tôi đã bị đốt 3 lần trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Trong suốt cuộc đời niên thiếu, tôi đã phải theo cha mẹ di tản từ làng này sang làng khác để tránh tên bay đạn lạc. Cũng giống như những người Việt Nam yêu nước khác, cha mẹ tôi cũng tham gia kháng chiến chống Pháp. Khi tôi lớn lên, tôi lại tận mắt chứng kiến các nông dân đã bị các quan chức địa phương của chính quyền Sài Gòn áp bức ra sao, và họ đã phải chịu những cuộc oanh tạc tàn khốc của quân Pháp như thế nào. Tôi đã học trong lịch sử sự chiến đấu kiên cường của dân tộc chống lại ách đô hộ ngàn năm của giặc Tàu rồi đến các cuộc kháng chiến gian khổ chống ách thống trị trăm năm của giặc Tây. Với hành trang đó, tôi và các bạn đồng lứa đã lớn lên cũng với nỗi căm thù sự can thiệp của ngoại bang.


Vietnam, A portrait of its people at war
Nguồn: media.us.macmillan.com
Khi các sinh viên Sài Gòn bầu tôi vào chức Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Sinh viên Sài Gòn vào năm 1969 và 1970, tôi đã tham gia vào các hoạt động đòi hoà bình khác nhau, đã lãnh đạo sinh viên biểu tình chống chế độ Thiệu và sự dính líu của người Mỹ. Tôi đã ấn hành nguyệt san Tự Quyết, và đã làm một cuộc du hành đến California để thuyết trình về các hoạt động phản chiến ở Đại học Berkeley và Stanford vào tháng 1/1971. Vì các hoạt động đó, tôi đã bị bắt và tống giam nhiều lần dưới chế độ Thiệu.

Vào thời điểm ấy, tôi tin rằng tôi đang thi hành sứ mệnh hoà bình và độc lập cho đất nước tôi. Tôi cũng tin tưởng vào đề cương của MTDTGPMN, một tổ chức đang lãnh đạo cuộc kháng chiến cách mạng ở miền Nam Việt Nam. Tôi căm ghét các nhà lãnh đạo Sài Gòn, các người như Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, Trung tướng Đặng Văn Quang ‒ những cựu chiến binh trong quân đội viễn chinh Pháp. Đó là những người được Pháp tuyển mộ vào năm 1940 để giúp chúng tiêu diệt các phần tử kháng chiến Việt Nam. Theo thời gian, họ đã vươn lên thành những nhà lãnh đạo, nhưng sự lãnh đạo của họ không thu được lòng dân. Và chính vì không có được ủng hộ của người dân, nên họ phải dựa vào các thế lực nước ngoài.

Với tư cách một lãnh tụ sinh viên, tôi cho rằng tôi phải hoàn thành khát vọng của người dân Việt Nam về dân chủ, tự do và hoà bình.

Một cách ngây thơ, tôi nghĩ rằng chế độ Hà Nội ít nhất cũng là người Việt Nam, trong khi người Mỹ chỉ là những kẻ xâm lược giống như người Pháp trước đó. Như nhiều người trong phong trào đối lập tại miền Nam lúc ấy, tôi tin rằng dù sao các đồng bào cộng sản miền Bắc cũng sẽ dễ có sự tương nhượng và dễ nói chuyện hơn là người Mỹ. Hơn thế nữa, tôi lại thấy choáng ngợp trước các thành tích hy sinh và tận tâm của các lãnh tụ cộng sản. Chẳng hạn, Tôn Đức Thắng, Phó Chủ tịch Bắc Việt, đã bị nhốt đến 17 năm trong nhà tù của Pháp. Tôi cũng bị hớp hồn trước bản đề cương chính trị được MTDTGPMN áp dụng, bao gồm chính sách hoà giải dân tộc, không hề có sự trả thù, và chính sách ngoại giao phi liên kết. Cuối cùng, tôi đã chịu ảnh hưởng của các phong trào tiến bộ khắp thế giới và các nhà đại trí thức phương Tây lúc ấy. Tôi đã có cảm tưởng rằng các lãnh đạo phong trào phản chiến ở Mỹ cuối thập niên 60 đầu 70 đã chia sẻ cùng niềm tin với tôi.

Niềm tin ấy càng được củng cố hơn sau khi Hiệp định Paris ký kết vào năm 1973 và sự sụp đổ của Đệ nhị Việt Nam Cộng hòa năm sau đó. Khi cuộc giải phóng đã hoàn tất, tôi chính là người đã khuyên bảo bạn bè và thân nhân không nên di tản. “Tại sao các người lại bỏ đi?” tôi hỏi, “Tại sao các người lại sợ cộng sản?” Tôi chấp nhân một viễn cảnh khó khăn trong thời gian tái thiết quê hương nên đã quyết định ở lại và tiếp tục làm việc với tư cách một quản trị viên một chi nhánh của Ngân hàng Saì Gòn, nơi tôi đã làm việc hơn 4 năm, và là nơi tôi viết các báo cáo mật về tình hình kinh tế Nam Việt Nam cho MTDTGPMN (Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã không bị chính quyền Việt Nam Cộng hòa động viên vì là con một trong gia đình. Tôi cũng không gia nhập Việt Cộng vì MTDTGPMN nghĩ rằng tôi sẽ phục vụ tốt hơn trong vai trò báo cáo tài chính từ ngân hàng).

Sau khi Sài Gòn thất thủ được nhiều ngày, MTDTGPMN thành lập chính quyền Cách mạng Lâm thời, mời tôi gia nhập một uỷ ban tài chính, một nhóm bao gồm các trí thức có nhiệm vụ cố vấn cho chính quyền về các vấn đề kinh tế. Tôi hăng hái tham gia, chấp nhận mức cắt giảm lương đến 90%. Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là giúp thảo ra một kế hoạch nhằm tịch thu tất cả các tài sản tư nhân ở miền Nam Việt Nam. Tôi cảm thấy sốc, và đề nghị chỉ nên thi hành điều đó với tài sản những người từng cộng tác với chính quyền cũ và với những người đã làm giàu nhờ chiến tranh, và sẽ phân phối lại theo một cách thức nào đó cho các người nghèo và nạn nhân chiến tranh không phân biệt thuộc phe nào. Đề nghị của tôi bị bác bỏ, dĩ nhiên.

Tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng các quan chức địa phương đã sai lầm, rằng họ đã hiểu lầm ý định tốt của các lãnh đạo đảng cộng sản. Tôi đã tranh đấu với họ nhiều lần, vì hoàn toàn đặt niềm tin vào các tuyên bố của Hà Nội trước đây rằng “tình hình ở Nam Việt Nam rất đặc biệt và rất khác với tình hình miền Bắc Việt Nam”. Chỉ vài tháng trước khi Sài Gòn thất thủ, Lê Duẩn, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản, đã tuyên bố “miền Nam cần có chính sách riêng của nó”. Sau cùng, tôi không thể tuân theo lệnh sắp đặt các cuộc tịch thu tài sản tư hữu, một kế hoạch vẫn đang được xúc tiến. Một kế hoạch như vậy không hề đáp ứng nguyện vọng của người dân Nam Việt Nam, và nó đi ngược với lương tâm của tôi. Tôi quyết định từ chức. Nhưng không ai được phép từ chức trong chế độ cộng sản.

Một ngụ ý bất tuân lệnh sẽ không được người cộng sản tha thứ. Khi tôi đưa đơn từ chức, người lãnh đạo uỷ ban tài chính đã cảnh cáo rằng hành động của tôi “sẽ bị xem là sự tuyên truyền nhằm kích động quần chúng, và rằng chúng ta không bao giờ cho phép điều đó xảy ra”. Nhiều ngày sau đó, trong khi tôi đang tham dự một buổi hoà nhạc tại Nhà Hát Lớn (trước đây là trụ sở Quốc hội Việt Nam Cộng hòa, nơi mà tôi đã lãnh đạo các sinh viên chiếm giữ nhiều lần trước đây dưới chế độ Thiệu), tôi bị bắt. Không có sự truy tố cũng như không có lý do nào được đưa ra. Sau khi Sài Gòn thất thủ, rất nhiều nhà trí thức tiến bộ cũng như nhiều nhà lãnh đạo các phong trào phản chiến trước đây đều tin rằng chính quyền mới sẽ đem lại dân chủ và tự do thay cho sự thống trị của ngoại bang. Họ tin rằng chính quyền mới sẽ đeo đuổi các quyền lợi tốt nhất cho nhân dân. Sẽ giữ đúng lời hứa của chính họ về chính sách hoà giải dân tộc, không có sự trả thù. Phủi sạch những hứa hẹn, nhà cầmn quyền cộng sản đã bắt giam hàng trăm ngàn người ‒ không chỉ những người đã cộng tác với chế độ Thiệu mà cả những người khác, bao gồm các vị lãnh đạo tôn giáo và các cựu thành viên MTDTGPMN.

Việt Nam ngày nay trở thành một quốc gia không có luật pháp nào khác hơn là sự điều hành độc đoán của những kẻ đang nắm quyền lực. Không hề có cái gọi là dân quyền. Bất cứ ai cũng đều có thể bị bắt mà không cần truy tố cũng như không cần xét xử. Và khi đã ở trong tù, các tù nhân đều được giáo dục rằng chính các thái độ, hành vi và sự “cải tạo tốt” là yếu tổ chủ chốt đễ xét xem liệu họ có thể được trả tự do hay không- không cần biết họ đã phạm tội gì. Vì vậy, các tù nhân thường là phải tuân lệnh tuyệt đối các quản giáo để hy vọng được thả sớm. Trong thực tế, họ không bao giờ biết được khi nào họ sẽ được thả – hay có thể bản án của họ sẽ được kéo dài thêm. Ở đất nước Việt Nam ngày nay có bao nhiêu tù chính trị? Không ai có thể biết được con số chính xác. Bộ Ngoại giao Mỹ cho rằng có khoảng từ 150.000 đến 200.000 chính trị phạm, người Việt tỵ nạn thì ước đoán con số đó là 1 triệu.

Hoàng Hữu Quýnh, một trí thức tốt nghiệp Đại học Mạc Tư Khoa, hiệu trưởng một trường kỹ thuật tại Tp. HCM (trước đây là Sài Gòn), vừa mới bỏ trốn trong một chuyến đi tham quan các nước Châu Âu do nhà nước bảo trợ. Ông đã nói với báo chí Pháp, “Hiện nay ở Việt Nam có ít nhất 700.000 tù nhân”. Một nhân chứng khác, Nguyễn Công Hoan, một cựu thành viên trong Quốc hội thống nhất được bầu vào năm 1976, đã vượt biển thành công vào năm 1978, đã tuyên bố chính bản thân ông được biết về “300 trường hợp xử tử” chỉ nội trong tỉnh Phú Yên của ông.

Vào năm 1977, các quan chức Hà Nội khăng khăng rằng chỉ có 50.000 người bị bắt giữ vì có những hành vi gây nguy hại cho an ninh quốc gia. Nhưng trong khi đó, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã tuyên bố trên tờ Paris Match số ra ngày 22/9/1978, “Trong vòng 3 năm qua, tôi đã trả tự do cho hơn 1 triệu tù nhân từ các trại cải tạo.” Người ta có thể tự hỏi làm thế nào có thể thả 1 triệu tù nhân trong khi chỉ bắt giữ có 50.000!

Tôi bị tống vào một xà lim 1m x 2m, tay trái bị xiềng vào chân phải và tay phải xiềng vào chân trái. Thứ ăn của tôi là cơm trộn với cát. Khi tôi khiếu nại về cát trong cơm, các quản giáo đã giải thích rằng cát được cho vào cơm để nhắc nhở các tù nhân về các tội ác mà họ đã phạm. Tôi đã khám phá ra khi đổ nước vào tô cơm có thể tách cát ra khỏi cơm và lắng nó xuống đáy. Nhưng phần nước chỉ có 1lít cho một ngày dùng cho uống và tắm rửa, do vậy tôi phải dùng nó hết sức tiết kiệm.

Sau 2 tháng biệt giam, tôi được chuyển ra phòng giam lớn, một phòng giam 5m x 9m, tuỳ theo thời điểm được nhồi nhét từ 40 đến 100 tù nhân. Nơi đây chúng tôi phải thay phiên để được nằm xuống ngủ, và phần lớn các tù nhân trẻ và còn mạnh khoẻ phải chịu ngủ ngồi. Trong cái nóng hầm hập, chúng tôi cũng phải thay phiên để được hứng vài cơn gió mát của khí trời từ một lỗ thông gió chút xíu và cũng là cửa sổ duy nhất của phòng giam. Mỗi ngày tôi đều chứng kiến các bạn tù chết dưới chân tôi.
Vào tháng 3, 1976, khi một nhóm phóng viên phương Tây đến viếng thăm nhà tù của tôi, các quản giáo đà lùa các tù nhân đi và thay vào đó là các bộ đội miền Bắc. Trước cửa nhà tù, không còn thấy các hàng rào kẻm gai, không có tháp canh, chỉ có vài công an và một tấm bảng lớn chăng ngang cửa chính đề câu khẩu hiệu nổi tiếng của Hồ Chí Minh, “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Chỉ có những người đang bị giam và các quản giáo là biết cái gì thực sự ẩn giấu đằng sau những dấu hiệu đó. Và mọi tù nhân đều biết rằng nếu họ bị tình nghi đào thoát thì người bạn đồng tù và người thân của họ tại nhà sẽ bị trừng phạt thay vì chính họ.

Chúng ta sẽ không bao giờ biết được con số thực sự của những tù nhân bỏ mạng, nhưng chúng ta đã biết cái chết của nhiều tù nhân nổi tiếng, những người trong quá khứ chưa bao giờ cộng tác với Chính quyền Thiệu hay với người Mỹ: chẳng hạn, Thích Thiện Minh, nhà chiến lược cho các phong trào tranh đấu hoà bình của Phật tử tại Sài Gòn, một nhà đấu tranh phản chiến đã từng bị kết án 10 năm dưới chế độ Thiệu, sau cùng bị buộc phải thả ông vì sự phản đối mạnh mẽ của nhân dân Việt Nam và các nhà hoạt động phản chiến khắp thế giới. Đại Đức Thiện Minh đã chết trong tù 6 tháng sau khi ông bị bắt vào năm 1979. Một cái chết âm thầm khác là của Luật sư Trần Văn Tuyên, một lãnh tụ khối đối lập tại Quốc hội dưới thời Tổng thống Thiệu. Nhà hoạt động nổi tiếng này đã chết dưới bàn tay cộng sản vào năm 1976, mặc dù vào cuối tháng 4/1977, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã tuyên bố với các phóng viên Pháp rằng ông vẫn còn sống mạnh khoẻ trong trại cải tạo. Một trong những tổn thất to lớn nhất là cái chết của triết gia nổi tiếng Việt Nam Hồ Hữu Tường. Tường, bạn đồng môn với Jean Paul Sartre thập niên 30 tại Paris, có lẽ là nhà trí thức hàng đầu tại Nam Việt Nam. Ông chết tại nhà tù Hàm Tân vào ngày 26/06/1980. Đây là những người bị bắt, cùng với rất nhiều những người khác trong nhóm những người Nam Việt Nam ưu tú và được trọng nể nhất, với mục đích ngăn ngừa bất cứ một sự chống đối nào với chế độ cộng sản.

Một số người Mỹ ủng hộ Hà Nội đã làm lơ hoặc biện minh cho những cái chết này, như họ đã từng làm với vô số các thảm kịch đã xảy ra từ khi Việt Nam Cộng hòa sụp đổ năm 1975. Rất có thể họ sẽ vẫn tiếp tục giữ im lặng nhằm lãng tránh một sự thật về Việt Nam nếu tiết lộ sẽ mang lại một nỗi vỡ mộng sâu xa đối với họ. Cay đắng thay nếu tự do và dân chủ vẫn là mục tiêu xứng đáng để chiến đấu tại Philippines, tại Chile, tại Nam Hàn hay tại Nam Phi, thì nó lại không xứng để bảo vệ tại các nước cộng sản như Việt Nam.

Mọi người đều nhớ đến vô số các cuộc biểu tình chống đối Mỹ can thiệp vào Việt Nam và chống lại các tội ác chiến tranh của chế độ Thiệu. Nhưng một số trong các người đã từng một thời nhiệt thành với các nguyên tắc dân chủ và nhân quyền thì nay lại tỏ ra hết sức lãnh đạm khi cũng chính các nguyên tắc ấy đang bị chà đạp tại nước Việt Nam cộng sản. Chẳng hạn, một nhà hoạt động phản chiến, William Kunstler, vào tháng 5, 1979 đã từ chối ký vào một bức thư ngỏ gởi nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, trong đó có chữ ký của nhiều nhà hoạt động phản chiến khác, kể cả Joan Baez, phản đối sự vi phạm nhân quyền của chế độ Hà Nội. Kunstler nói “Tôi không tin vào sự chỉ trích công khai một chính quyền xã hội chủ nghĩa, dù đó là sự vi phạm nhân quyền”, và “toàn bộ chiến dịch này của Baez có thể là một âm mưu của CIA”. Câu nói này đã làm tôi nhớ lại lập luận mà chế độ Thiệu thường đưa ra làm lý do đàn áp các người đối lập, “Tất cả các hoạt động phản chiến và đối lập đều do cộng sản giựt dây”.

Còn có rất nhiều những huyền thoại về chế độ hiện hành tại Việt Nam mà người dân rất nên được soi sáng. Nhiều người cho rằng Hồ Chí Minh đầu tiên là một người quốc gia và rằng đảng cộng sản Việt Nam trước đây cũng như hiện nay đều độc lập với Liên Sô. Tôi cũng là người tin như vậy trước khi cộng sản chiếm miền Nam.Nhưng rồi chân dung các nhà lãnh đạo Soviet nay được treo đầy các chung cư, trường học và các công sở trên khắp nước “Việt Nam độc lập”. Ngược lại, người ta chưa từng thấy chân dung bất cứ một nhà lãnh đạo Mỹ nào được treo ngay cả trong chế độ được gọi là bù nhìn của Tổng thống Thiệu. Mức độ lệ thuộc của chính quyền hiện hành vào các ông chủ Soviet được thể hiện rõ ràng nhất do thi sĩ nổi tiếng của cộng sản Việt Nam, Tố Hữu, thành viên Bộ Chính Trị và là Trưởng Ban Văn hoá Đảng Cộng sản Việt Nam. Chúng ta có cơ hội được nghe người thi sĩ cao cấp này than khóc nhân cái chết của Stalin:

‘Xít-ta-lin! Xít-ta-lin,
Yêu biết mấy, nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng, con gọi Xít-ta-lin
Ông Xít-ta-lin ôi. Ông Xít-ta-lin ôi,
Hỡi ôi ông mất, đất trời có không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười.’

(Đời đời nhớ ông - Tố Hữu).

Thật là khó mà tưởng tượng những vần thơ như vậy lại được viết tại Việt Nam, một đất nước mang nặng truyền thống gia đình và bổn phận với con cái. Và bài thơ ấy vẫn đang chiếm một vị trí trang trọng trong ấn bản về thơ ca Việt Nam hiện đại được xuất bản tại Hà Nội.

Hơn thế nữa, Lê Duẩn , Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam, trong một bài diễn văn chính trị đọc trước Hội nghị khoáng đại của Quốc hội thống nhất năm 1976, “Cuộc cách mạng Việt Nam là để thực thi bổn phận và các cam kết quốc tế”, và vì vậy, trong lời lẽ của bản luận cương của đảng năm 1971 đã viết, “dưới sự lãnh đạo của Liên bang Soviet”. Sự vinh quang của một xã hội Soviet là mục tiêu chính yếu trong sách lược của đảng cộng sản Việt Nam.

Sau khi Sài Gòn thất thủ, nhà nước đã ngay tức khắc đóng cửa toàn bộ các nhà sách và rạp hát. Tất cả các sách vở được xuất bản trong chế độ cũ đều bị tịch thu hay đốt bỏ. Các tác phẩm văn hoá thuần tuý cũng không ngoại lệ, kể cả các bản dịch tác phẩm của Jean Paul Sartre, Albert Camus và Dale Carnegie. Ngay cả tác phẩm Cuốn Theo Chiều Gió của Margaret Mitchell cũng nằm trong danh sách văn chương đồi truỵ. Nhà nước thay thế những tác phẩm ấy bằng những tác phẩm văn chương nhằm nhồi sọ trẻ em và người lớn với ý tưởng chủ đạo, “Liên bang Soviet là thiên đường của xã hội chủ nghĩa”.

Một lập luận khác của các nhà biện luận phương Tây có liên quan đến vấn đề tự do tôn giáo tại Việt Nam. Một điều khoản của bản hiến pháp mới, được đưa ra vào năm nay, có nêu rằng “nhà nước tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng và quyền tự do không tín ngưỡng”. Về điều khoản này, Lê Duẩn đã nhiều lần tuyên bố, “Chế độ của chúng ta triệu lần dân chủ hơn bất cứ chế độ nào trên thế giới”.

Ngược lại, trên thực tế, đã trình bày rõ sự thật qua một sự kiện mang tính báng bổ một ngôi chùa Phật giáo, trong vụ đó một người đàn bà khoả thân theo lệnh nhà nước đã tiến vào ngôi chùa trong giờ hành lễ. Khi Hoà thượng Thích Mẫn Giác, một nhà lãnh đạo Phật giáo nổi tiếng, lên tiếng phản đối, nhà nước đã nhân vụ này lên án Phật giáo là kẻ thù của dân chủ, chính xác là vi phạm quyền tự do không tín ngưỡng. Hoà Thượng Thích Mẫn Giác, người đóng vai trò là cầu nối giữa Phật giáo và nhà nước cộng sản, đã phải vượt thoát Việt Nam bằng thuyền vào năm 1977 và nay đang định cư tại Los Angeles. Tất cả những ai từng ủng hộ MTDTGPMN trong cuộc chiến đấu chống chế độ Sài Gòn đều có thể cảm nhận sự bị phản bội và nỗi tuyệt vọng của họ. Khi Harrison Salisbury của tờ New York Times viếng thăm Hà Nội vào tháng 12, 1966, các nhà lãnh đạo Hà Nội đã nói với ông, “Sách lược tranh đấu của miền Nam được chỉ đạo từ miền Nam chứ không phải từ miền Bắc”. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói với Salisbury, “Không có ai ở miền Bắc có ý tưởng ngu ngốc, tội ác” rằng miền Bắc muốn thôn tính miền Nam.

Vậy mà trong diễn văn đọc nhân lễ mừng chiến thắng vào ngày 19/05/1975, Lê Duẩn đã nói, “Đảng của chúng ta là một và là người lãnh đạo duy nhất đã tổ chức, kiểm soát và điều hành toàn bộ cuộc chiến đấu của nhân dân Việt Nam ngay từ ngày đầu của cuộc cách mạng”.

Trong bản báo cáo chính trị đọc trước Quốc hội hợp nhất tại Hà Nội vào ngày 26/05/1976, Lê Duẩn nói, “Nhiệm vụ cách mạng chiến lược của đất nước ta trong thời kỳ mới là thống nhất tổ quốc và đưa toàn bộ đất nước tiến nhanh, tiến mạnh và tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội, lên chủ nghĩa cộng sản”.

Vào năm 1976, Chính phủ Cách mạng Lâm thời do MTTGPMN thành lập đã bị xoá sổ, và toàn thể 2 miền Nam Bắc Việt Nam đều nằm dưới sự cai trị của những người cộng sản. Ngày nay,trong số 17 thành viên Bộ Chính trị và 134 Uỷ viên Trung ương thuộc Đảng Cộng sản Việt Nam, không hề có người nào thuộc MTDTGPMN trước kia. Ngay cả Nguyễn Hữu Thọ, cựu Chủ tịch MT, chỉ nắm chức vụ Chủ tịch nhà nước, một chức vụ mang tính nghi lễ với nhiệm vụ đón tiếp khách nước ngoài và tham dự các buổi lễ lạc. Nhưng ngay cả vị trí đó rồi sẽ bị xoá bỏ khi bàn hiến pháp mới ra đời.


Trương Như Tảng
Nguồn: A Vietcong Memoir
Hãy nghe lời của ông Trương Như Tảng, một những người sáng lập MT, cựu Bộ trưởng Tư pháp của Chính phủ Cách mạng Lâm thời, vừa mới đây cũng là một thuyền nhân vượt biển. Ông Tảng trốn thoát khỏi Việt Nam vào tháng 12, 1979 và hiện nay sống tại Paris. Ông đã nói với các phóng viên về kinh nghiệm của ông trong cuộc họp báo gần đây vào tháng 5, 1980. 12 năm trước, ông nói, khi ông bị bỏ tù dưới chế độ Thiệu vì các hoạt động thân cộng của mình, cha của ông đã đến thăm ông. Ông cụ đã hỏi ông, “Tại sao con lại dứt bỏ tất cả ‒ một công việc tốt, một gia đình sung túc ‒ để gia nhập cộng sản? Con không biết rằng cộng sản rồi sẽ phản bội con và sẽ thủ tiêu con, và khi con thật sự hiểu ra thì đã quá muộn?” Tảng, một nhà trí thức, đã trả lời cha “Tốt hơn là cha nên im lặng và chấp nhận sự hy sinh một trong các đứa con của cha cho nền dân chủ và độc lập của đất nước”.

Sau cuộc Tổng Công kích Tết Mậu thân 1968, Tảng được trao đổi với 3 Đại tá tù binh chiến tranh Mỹ, và sau đó ông biến mất vào rừng với MT. Ông đã viếng thăm nhiều nước cộng sản và các nước thế giới thứ 3 để kêu gọi sự ủng hộ dành cho MT trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Ông đã nói trong cuộc họp báo. “Tôi đã biết MT là một tổ chức do cộng sản chi phối và tôi đã quá ngây thơ khi cho rằng Hồ Chí Minh và Đảng của ông ta sẽ dặt quyền lợi quốc gia lên trên ý thức hệ và đặt quyền lợi nhân dân Việt Nam lên trên quyền lợi của đảng. Nhưng nhân dân Việt Nam và tôi đã sai lầm”.

Trương Như Tảng đã kể về kinh nghiệm của ông về phương sách các tầng lớp lãnh đạo cộng sản cai trị, “Người cộng sản là chuyên gia về nghệ thuật chiêu dụ và có thể làm bất cứ cách nào để dụ bạn về phe họ một khi họ chưa nắm được chính quyền. Nhưng một khi đã nắm được quyền lực lập tức họ trở thành sắt máu và tàn nhẫn”. Ông tóm tắt tình hình tại Việt Nam hiện nay, “Gia đình ly tán, xã hội phân ly, ngay cả đảng cũng chia rẽ”.

Bây giờ nhìn lại cuộc chiến Việt Nam, tôi chỉ cảm thấy buồn rầu cho sự ngây thơ của mình khi tin rằng cộng sản là những người cách mạng và xứng đáng được ủng hộ. Trên thực tế, họ đã phản bội nhân dân Việt Nam và làm thất vọng các phong trào tiến bộ trên toàn thế giới.

Tôi nhận lãnh trách nhiệm về những thảm kịch xảy ra cho đồng bào của tôi. Và nay tôi chỉ còn cách đóng vai nhân chứng cho sự thật này hầu các người đã từng ủng hộ Việt Cộng trước kia có thể cùng chia sẻ trách nhiệm với tôi.

Khi tôi còn trong tù, Mai Chí Thọ, một Uỷ viên Trung ương đảng, đã nói chuyện trước một nhóm tù nhân chính trị chọn lọc. Ông ta đã nói với chúng tôi, “Hồ Chí Minh có thể là một con quỷ dữ, Nixon có thể là một vĩ nhân. Người Mỹ có thể có chính nghĩa, chúng ta có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng ta đã chiến thắng và người Mỹ đã bị đánh bại bởi vì chúng ta đã thuyết phục được người dân rằng Hồ Chí Minh là một vĩ nhân, Nixon là một tên sát nhân và người Mỹ là những kẻ xâm lược”. Ông ta đã kết luận, “Yếu tố chủ chốt là làm thế nào kiểm soát người dân và ý tưởng của họ. Chỉ có chủ nghĩa Mác Lê mới có thể làm được như vậy. Không ai trong các anh đã từng biết đến một sự kháng cự nào đối với chế độ cộng sản, bởi vậy không nên nghĩ đến điều đó nữa. Hãy quên chuyện đó đi? Giữa các anh ‒ những nhà trí thức ưu tú ‒ và tôi, tôi đã nói với các anh sự thật”.

Và quả là ông ta đã nói sự thật. Từ năm 1978, khi cộng sản Việt Nam chiếm đóng Lào, xâm lấn Kampuchea và tấn công Thailand, trong khi đó Liên Sô xâm lăng Afghanistan. Trong mỗi một sự kiện đó, người cộng sản vẫn tự phác hoạ chân dung của họ một cách ly kỳ, là những người giải phóng, người cứu rỗi, người bảo vệ chống lại các lực lượng xâm lăng nước ngoài. Và trong mỗi sự kiện, dư luận thế giới vẫn tương đối êm dịu.

Nhưng ở Việt Nam, người dân vẫn thường nhắc nhau, “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”. Một trong những người Nam Việt Nam theo cộng sản, ông Nguyễn Văn Tăng, bị tù 15 năm dưới thời Pháp, 8 năm dưới thời Diệm, 6 năm dưới thời Thiệu, và hiện nay vẫn còn đang nằm tù, đã nói với tôi, “Muốn hiểu người cộng sản, trước nhất phải sống với cộng sản”. Vào một buổi chiểu mưa rơi tại nhà tù Lê Văn Duyệt, Sài Gòn, ông đã nói với tôi, 'Ước mơ của tôi bây giờ không phải là được thả ra, không phải là được gặp lại gia đình. Tôi chỉ mơ được trở lại nhà tù của Pháp 30 năm trước”. Đó là giấc mơ của một người đàn ông 60 tuổi đã gởi trọn tuổi thanh xuân vào việc ra vào nhà tù để chiến đấu cho tự do và độc lập của đất nước. Giờ này, có lẽ ông đã chết trong tù hay có thể đã bị nhà nước của nhân dân hành quyết.

Ước mơ của nhân dân Việt Nam là một cuộc cách mạng thực sự, họ không muốn chủ nghĩa cộng sản. Mức độ đo lường sự chán ghét cộng sản là việc hàng ngàn người đã từ bỏ sự ràng buộc lịch sử của họ với đất mẹ. Dưới thời thực dân Pháp, trải qua bao năm dài chiến tranh, ngay cả trong thảm cảnh nạn đói năm 1945 có đến 2 triệu người chết đói, người Việt Nam vẫn không đành đoạn rời bỏ quê hương, mảnh đất có mồ mả ông cha. Các cuộc đổ xô ra đi tỵ nạn là bằng chứng trực tiếp của sự kinh hoàng với chế độ hiện nay. Hãy nghe lời một người tỵ nạn khác, Nguyễn Công Hoan, cựu thành viên MT và là thành viên Quốc hội thống nhất được bầu năm 1976, “Chế độ hiện nay là chế độ phi nhân và áp bức nhất mà nước Việt Nam từng được biết đến”. Ông Hoan trốn thoát bằng thuyền vào năm 1977, sau khi từ bỏ chức vụ của ông trong Quốc hội cộng sản. “Quốc hội”, ông tuyên bố, “là một bù nhìn, các thành viên ở đó chỉ biết nói dạ, không bao giờ biết nói không”.

Giữa các thuyền nhân sống sót, bao gồm cả những người bị hải tặc hảm hiếp và những người chịu nhiều cực nhục trong các trại tỵ nạn, không hề có người nào hối tiếc đã tìm cách trốn khỏi chế độ hiện nay. Tôi tuyệt đối tin rằng sự thật về Việt Nam sẽ dần dần hiện rõ. Nó có sẵn cho những ai muốn tìm hiểu về nó. Như Solzhenitsyn đã từng nói, “Sự thật cũng nặng nề như là thế giới vậy”. Và Việt Nam là một bài học về sự thật.


© DCVOnline



Nguồn: A Lament for Vietnam, The New York Times, March 29, 1981


Các bạn có ý kiến gì về bài nói chuyện của Mai chí Thọ
: “Hồ Chí Minh có thể là một con quỷ dữ, Nixon có thể là một vĩ nhân. Người Mỹ có thể có chính nghĩa, chúng ta có thể không có chính nghĩa. Nhưng chúng ta đã chiến thắng và người Mỹ đã bị đánh bại bởi vì chúng ta đã thuyết phục được người dân rằng Hồ Chí Minh là một vĩ nhân, Nixon là một tên sát nhân và người Mỹ là những kẻ xâm lược”. Ông ta đã kết luận, “Yếu tố chủ chốt là làm thế nào để người dân nhận ra được điều đó mà không cần kiểm soát ý tưởng của họ. Chỉ có Tự do dân chủ và Nhân quyền mới có thể làm được như vậy. Các anh đã từng biết đến có sự kháng cự đối với chế độ cộng sản, bởi vậy hãy nên nghĩ đến điều đó. Hãy luôn luôn nhớ đến chuyện đó. Giữa các anh ‒ những nhà trí thức ưu tú ‒ và tôi, tôi đã nói với các anh sự thật”.

Theo tôi thì bài nói của ông MCT đúng ra là như vậy, ông ta đặt sai động từ, giới từ, chủ từ... chỉ cần sửa lại chút xíu thôi là mạch văn liền lạc khúc triết, hợp thời vô cùng. Hi, hi!!!
Tags: bìnhluận | Edit Tags
Sunday March 22, 2009 - 06:16am (ICT) Edit | Delete | Permanent Link | 0 Comments